Category: Sáng Tác
những trận đột kích đêm – night raids
Chủ nhà là người Việt Nam. Họ lao đến gặp chúng tôi trong bộ đồ ngủ và với những bàn tay vung vẩy. “Đi chỗ khác mà ăn trộm!” họ la hét, và đột nhiên các đèn khác trong khu phố cùng bật sáng.
ngày mới
vẫn đợi chờ trong những mảnh ghép
cánh cửa dẫn lên cầu thang
là một hình dáng, đồ vật thành bóng đổ
và rồi, chậm rãi, thời gian trở lại
Eveline
Khi dịch truyện ngắn này, tôi không thể không nghĩ đến thân phận của rất nhiều người Việt Nam, trong số có những người thân quen của tôi, đã cùng chung một cảnh ngộ với cô gái trong truyện. Mức độ của sự bất hạnh có thể hơn kém khác nhau, nhưng nỗi đau của thân phận con người là một.
Cỏ Non Biếc Mãi
Năm ấy, Trò còn tuổi teen, còn thầy trên dưới ba mươi. Trò từ tỉnh nhỏ vô Sài Gòn, nhưng cái đầu của Trò đã toan tính những chuyện trên trời, dưới biển, như là …
Hai Truyện Cực Ngắn
1.
Một người đàn ông bị bệnh mất ngủ. Nằm xuống giường trằn trọc mãi, mắt vẫn mở. Nửa đêm về sáng, thức dậy rồi, không ngủ lại được. Đếm từ một đến một trăm, rồi …
bóng người cùng thôn
Lê Tâm nghĩ đến ngày qua đời của mình. Người thân không có ai, chỉ có vài chiến hữu. Khi ông chết, hy vọng có một hội đoàn lo liệu…
Rồng rắn lên mây
Rồng rắn lên mây
Có cây Chủ Nghĩa
nở tuyền hoa ăn thịt người
lênh láng thảm kịch suốt thế kỷ hai mươi
Rắn hỏi thăm phù thủy
Có ở nhà hay không?
Phù thủy
Con đi đâu?
HỶ THƯỚC
Nhật ký của mình mà mình đọc lại còn thấy ngán ngược, vậy thôi đốt quách cho con cháu nó nhờ. Sau này đến lúc phải giải quyết hậu sự, chúng khỏi phải kêu gọi, …
bốn bài thơ
tôi trở thành người mang quốc tịch hoa kỳ
trong toà nhà nhập cư
giữa đường số hai và số ba
“And I’m Guilty of That!”
Wendy ngừng một lúc. Chị đang chờ một cách tuyệt vọng câu trả lời của tôi – hay đúng hơn là một lời thú tội. Thành ra tôi nói cho chị yên lòng. Và vì nhận tội thay cho cả chủng loại con người, tôi dùng thứ ngôn ngữ mà hầu như ai nghe cũng hiểu. Tôi thì thầm, “And I’m guilty of that!”
Trò Chuyện Trên Giường | Talking In Bed
Trò chuyện trên giường phải là dễ dàng nhất,
Nằm bên nhau như tình nghĩa bấy lâu,
Như chứng tin hai con người thành thật.
đi tìm thời gian đã mất
Trong cuộc đi tìm quá khứ những người yêu dấu của tôi là những người chết đã lâu hay vắng mặt. Tìm được họ có nghĩa là tìm được quá khứ của tôi.
phép màu
Khi những tia nắng vừa ngập ngừng rón rén trên thành bao lơn, ông đã vội mang lồng sắt ra phơi. Đăm đăm nhìn cái lồng trong nắng sớm, ông vẫn thấy như có những …
nhà nằm trong hẻm
Căn nhà hai tầng lầu nằm chung với những căn nhà lầu thẳng tắp dọc theo hai bên hẻm, nếu không phải là tay chơi cỡ Hoàng, thì chẳng ai biết đó là một ổ điếm. Gọi là ổ điếm nghe như có điều xúc phạm tới nơi ăn chơi bề thế và sang trọng này. Hoàng gọi đây là nhà chị Marie.
Không Quạ
“Có một chút van Gogh ở kia kìa,”
bà nói, tay chỉ đến một bức tranh
một năm trước khi bà mất.
BÀI CUỐI CÙNG CHO MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG 12 NĂM
Chiều cuối năm, chiều thật buồn
tôi vừa dừng lại trên đường tôi đi
hành trang tôi chẳng còn chi
nhẹ tênh tôi chẳng có gì băn khoăn.
Thi Sĩ Thức Giấc
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và nghĩ về những con chữ
Như “chém giết” và “chiến tranh” và “tàn bạo” và “lịch sử”
Như “trừng phạt” và “báo thù”
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác những chữ nghiêm trọng kia đã chết
Chẳng còn quan trọng
Nằm dưới cống rãnh
lưu đày và quê nhà (kỳ 11)
Còn những người khác thì sao, những bà con, bạn bè thân thuộc, và cả những người không quen biết sinh ra và lớn lên trên quê hương đất nước đầy tai ương đó? Hình như ai ai cũng đều gánh chịu nhiều mất mát. Hình như không ai có thể tìm lại được quê xưa.
đôi xăng-đan bấc- A pair of cork sandals
đôi xăng-đan bấc
có một cái gì
thuộc về một bầu trời trống rỗng
có một cái gì
thuộc về tiếng hót của con chim cô đơn
có một cái gì
thuộc về nốt nhạc cuối
có một cái gì
thuộc về bóng …
Im Lặng- SIlence
Im Lặng
đêm khép mắt
anh chập môi em với đóa hoa đơn độc
nở sững sờ.
anh chập đôi mắt em
với hai chiếc lá chết
nằm ngang dưới tàng cây.
anh chập sự tịch mịch
của giọt nước mắt trên má …
lưu đày và quê nhà (kỳ 10)
Ông cáu kỉnh: “Chuyện của cả một cuộc đời mà cô giở cái giọng đó ra hả.” Nói xong, ông hất tay của Thi đi nơi khác, vùng đứng dậy, mặt hằm hằm, đi đến tủ lạnh lấy chai bia đem đến cái bàn tròn cạnh cửa sổ ngồi nhìn xuống đường cái, uống từng ngụm dài. Lần đầu tiên ông Hoạt có cử chỉ thô bạo đối với Thi như thế.
lưu đày và quê nhà (kỳ 9)
Ông lái xe, Thi ngồi bên cạnh, chạy qua nhiều con đường của khu Sài Gòn Nhỏ, nằm trong các thị trấn Westminster, Garden Grove, Santa Ana, thuộc Quận Cam, Nam Cali, nơi có nhiều người Việt Nam trú ngụ nhất tại hải ngoại. Rồi ông lái qua những thành phố lân cận như Fountain Valley, Huntington Beach, chạy trên các con đường Newland, Magnolia, Brookhurst, Edinger, Harbor, Warner, Mac Arthur…
Nguyễn Tiến Đức, Bạn Tôi
Đức vừa giã từ bạn bè vào ngày 25/6/2024. Tôi và bạn bè lớp Đệ Tam C của Đức tại Chu văn An niên khóa đầu tiên sau ngày di cư vào Sài Gòn lại …
Tự khúc
tại sao đế quốc suy vong
như tỉnh dậy từ một giấc mộng lớn?
tại sao máu chảy thành sông
trước khi bàn chuyện binh thư?
tại sao dựng đất thành ngục tù
dưới danh nghĩa của tự do?
CHIA TAY NGUYỄN TIẾN ĐỨC
đi như vậy đứng như vậy và nằm xuống như vậy
như vẫn ngồi nói chuyện với hư vô
như có mặt kể từ không có mặt
người đi chăng hay người vẫn quay về
.
văn có phiến đi …
lưu đày và quê nhà (kỳ 8)
Ba người đi dài dài ven bờ vực. Trời quá nóng. Sau hơn nửa tiếng, họ đến một địa điểm từ đó họ có thể nhìn được nhiều nơi. Ai nấy mệt đừ, mặt mày đỏ gay. Riêng Thi, mồ hôi ướt rịn ra ngoài áo làm thành những lớp loang lổ trong suốt. Chiếc nút áo trên cùng của Thi không cài để lộ một phần ngực trắng như hoa nhài.
lưu đày và quê nhà (kỳ 7)
Ông đứng đó một hồi lâu cho đến khi không còn nghe tiếng máy xe của Thi, không còn nghe gì nữa ngoài tiếng gió thổi nhẹ qua những ngọn cây bên đường. Ông lẩm bẩm, khác hẳn với ban ngày, đêm Sài Gòn mùa hè không oi bức như ở Hà Nội hoặc Huế, trái lại lắng xuống êm ả. Trong khi lòng mình bỗng dưng dấy lên những đợt sóng âm ỉ.
lưu đày và quê nhà (kỳ 6)
Đối với cháu, quê hương, tổ quốc hình như chả có nghĩa lý gì cả. Một bãi biển vắng? Một hòn đảo hoang? Đúng vậy, không có quê hương, tổ quốc, cũng không sao. Có con người, có người thân, thì mới có quê hương. Không còn ai, thì quê hương cũng không thể tồn tại, phải không chú? Cho nên chú ở đâu, quê hương của cháu ở đó. Chú là quê hương của cháu.

New Comments