Category: Sáng Tác
đổi thay/changeling
Hieu Minh Nguyen
Ban Biên Tập chuyển ngữ
Hieu Minh Nguyen là nhà thơ, nghệ sĩ trình diễn đồng tính Mỹ gốc Việt. Anh là tác giả các tập thơ Not Here (Coffee House Press, 2018) và This …
giáng sinh này, giáng sinh xưa
Bà biết ông không còn sáng suốt như thời trai trẻ. Bà đã chuẩn bị cho cái ngày hình ảnh bà nhòe đi trong trí nhớ ông, và ông ngập ngừng nhìn bà, nói với bà bằng cái giọng rụt rè quen thuộc, “Xin lỗi, bà là ai; tôi có quen bà không?”
Đêm đông lạnh lẽo
Cô bé ôm chặt lấy mẹ. Con có lạnh không? Dạ hơi hơi lạnh. Con nhìn trời xem có thấy ngôi sao lớn nhất kia không? Dạ có, mẹ ơi có phải ngôi sao đã chỉ đường cho ba vua đến hang Bê-lem nơi Chúa hài đồng được sinh ra phải không mẹ? Ờ, và nó vẫn toả sáng soi đường cho chúng ta. Họ nói chuyện không dứt, vì lạnh, vì sợ.
miêu (tiếp theo và hết)
Trước năm giờ sáng tôi đã dậy. Thành phố vẫn mơ màng cơn say. Người trong nhà không ai thức vào giờ này, đèn sáng đột ngột khi mặt trời còn chưa ló là dấu …
Miêu
Giấc mơ làm nhẹ cõi lòng hay sẽ khoáy sâu vào khoảng trống vốn quá ngút ngàn. Cơn mơ đến rồi đi không báo trước, hễ vào giấc là thể xác duỗi cứng, ngũ giác …
Những năm tám mươi
Những năm tám mươi, tôi đến Canada, sau hai tuần lễ hưởng tiền trợ cấp của chính phủ, tôi lao vào cuộc sống mới, làm việc như điên để quên đi và để không ngã xuống trên đất nước xa lạ, thế rồi một ngày sau bốn tuần lễ làm việc trong một trạm đổ xăng, trong tuyết, tôi quyết định yêu nó.
hoàng trúc ly – huyền ảo những chiêm bao
“Hoàng Trúc Ly là một nghệ sĩ khéo lựa tiếng đàn. Trong thi phẩm từ ngữ luôn luôn tạo thành một hòa âm tinh tế. Thường những bài lục bát của Hoàng chỉ có bốn câu, nhưng bốn câu ấy tựa vào những âm vọng, âm hưởng hòa hợp lẫn nhau để tạo thành một sinh khí, một cơ thể, một năng lực.
Chúng ta phải nói gì khi không thể nói về tình yêu
Bạn bè gọi anh là BP, viết tắt của từ “Boat People”– hay vô số những phận đời thuyền nhân phiêu dạt mà anh đã kể trong quyển tự truyện của mình. Hầu như trong những lần gặp mặt nào cũng vậy, sau khi đã uống vài ly, thể nào người ta cũng đem câu chuyện về Cuộc Vượt Biển Vĩ Đại của BP ra kể cho nhau nghe; đôi khi với hai ba phiên bản khác nhau, rồi cười vang khoái chí. Tên anh đã trở thành một trò đùa bất tận.
nguyễn bắc sơn – một nẻo đời khác
Trong thơ Sơn rặt từ thuần nôm, dân dã, văn là văn nói thông thường, chỗ đường sá, chợ búa, quán nhậu. Nhưng, khi mớ ngôn ngữ này nằm trong thơ Nguyễn Bắc Sơn, chúng nó như được thoát xác, bỗng dưng bay bổng, thanh thoát, khoác chiếc áo thi ca; đích thực là hư ảo, đa tầng ngữ nghĩa.
NÀNG TAN TRONG VŨ ĐIỆU QUAY CUỒNG
Nàng nhớ lại cách mặt trời đã thiêu đốt cơ thể nàng và từng cơn gió đang cuồn cuộn thổi; bên khoé mắt nàng là màu xanh thăm thẳm mênh mông của biển. Sau đó, nàng cảm thấy cha mình đang đỡ nàng ngồi dậy, rồi nàng nếm được hương vị của chất lỏng ấm ẩm, và thế giới bắt đầu hoà tan vào cơ thể nàng qua những ngụm sữa nhỏ đó.
khách
Khung ảnh xoay ngược vào tường, giống hệt như trước ngày đưa xác ông nội vào lò thiêu, ba úp ngược bức chân dung Ngô Đình Diệm lên ngực ông nội, bởi không thể thỏa thuận được với quản lý nhà xác nên đành gấp bộ đồ lính của ông vào cái túi vải rồi nhét ở ngách quan tài cùng những tư trang nhỏ, số đồ đạc còn lại sẽ được đốt sau 49 ngày tang.
NGỌN ĐỒI THỊT BẰM VÀ ANH
Cho Steve và Lisa Tice
Tôi xin kể lại câu chuyện của một người lính Mỹ trẻ sống sót trở về nhà từ chiến tranh Việt Nam. Anh trở về với hình hài không còn …
cầu thang tối
Mười giờ tối, dãy lầu im ắng đến nỗi tiếng kim đồng hồ nhích chuyển vẫn nghe rõ mồn một, mấy hôm có người chòm xóm cũng vui, ai ngờ họ chẳng ở lâu rồi cũng đi nơi khác, giờ thì tôi lại một mình với dãy lầu đơn độc. Đang tập trung đọc sách thì tôi giật mình khi tiếng gõ cửa lại vang lên, một âm thanh lộc cộc, tôi ngạc nhiên với những câu hỏi lạ lẫm trong đầu “Ai gõ cửa giờ này? cô gái đã dọn đi rồi, chẳng lẽ là bà chủ?”
ký ức của loài bò sát (phân đoạn 16-17)
Tôi chia tay anh dân quân, chúc anh may mắn. Tôi không biết mình sẽ đi đâu, nhưng tôi phải ra khỏi vùng núi rừng này. Nó kinh khiếp quá đỗi. Con suối trước kia xinh đẹp thơ mộng dường nào, bây giờ là suối máu. Tôi băng rừng, cứ nhắm bừa phía trước mà đi, vừa đi vừa gọi tên Xụ Phụn Phèn. Ôi, cô gái H’Mông xinh đẹp! Tình yêu của cô cho tôi, nó hoang dại như núi rừng này, nhưng nó say đắm và tinh tuyền như tình yêu của loài muông thú.
mặt nạ da người
Con Kiều Phương, ngày mai nghỉ việc, tìm nơi khác mà làm, làm ở chỗ này, khi nào mới khá lên được. Đấy! Ấn phẩm xuất bản ra dân chúng họ chê đầy tai kia kìa, ba cái văn chương vớ vẩn, nhạt thếch ấy thì ai mà đọc, bao nhiêu vốn liếng đổ vào đấy. Quảng bá đến tận trên mây mà đọc vào thì chả ra ngô ra khoai gì, họ bảo cái Trung tâm này là Trung tâm lá cải, có mà xấu hổ cả đám hay không?
hai lần chết
“Giờ tui lấy tấm gương anh mà rút ra bài học kinh nghiệm, khỏi cần và cũng không dám phấn đấu thêm làm chi cho tốn tiền, khổ thân. He he, anh đi thanh thản nhé nhé…” Đồ đểu, miệng nó khấn vậy, mà mặt nó ra vẻ thê lương, làm ai trong đám tang cũng khen nó thương thủ trưởng. Ông tức điên người, dang tay muốn tát cho nó một cái đích đáng, nhưng cái tát rớt vào khoảng không, trong khoảnh khắc đó, ông buồn rầu nhận ra mình đã thành ma mất rồi.
di vật
“Có nhiều dấu hiệu là hỏa tiễn loạn quân,” người đàn ông nói. Hình ảnh một khung trời biếc xanh hiện ra trong óc tôi. Một cái hỏa tiễn vùn vụt lao tới, vệt khói trắng vạch dài trên bầu trời biếc xanh. Hành khách biến mất trong chớp mắt. Những mảnh vụn lấp lánh bầu trời. Ngọn pháo bông tung toé những bông hoa máu. Chiếc giầy đây còn bàn chân đâu rồi?
dưới những gốc nho biển (Phân đoạn 13-18)
Đó là những buổi chiều hiếm hoi gã bác sĩ bộ đội có chút thời gian rảnh rỗi sau những ca trực đêm tại bệnh xá, lấy xe đạp đèo cô ra đây ngắm hoàng hôn. Hai người ngồi bên nhau thủ thỉ, nhưng thật ra gã nói nhiều chứ cô lâu lâu mới ậm ừ đáp trả một câu hỏi nào đó của gã. Hơn một lần gã hỏi cô, “Anh phải làm gì cho em để em thoát ra khỏi nỗi buồn kéo dài như thiên thu này?”
Dưới Những Gốc Nho Biển (Phân đoạn 10-12)
THÀNH PHỐ
Tranh Nguyễn Đình Thuần
10.
Gần đây cô cũng hay nghĩ về người chồng xấu số. Đúng ra cô thấy anh trong những giấc mơ. Cô thấy anh và cô đi dạo tại những nơi chốn thơ …
thư tòa soạn-tuần lễ 6-12 tháng 11, 2023
Bạn đọc thân mến, tháng 11, tháng thay màu của lá, thời điểm cây cỏ Bắc Mỹ khoác dần lên vai chiếc áo khoác băng giá mùa đông.
Tháng 11 gợi nhớ đến những nét vui …
A Song/ Ly Khúc
Ly Khúc
Khi em lìa cõi đời này
Xin đừng hát khúc bi ai não nùng
Trên đầu xin chớ trồng hồng
Cũng đừng để bóng cây tùng lao xao
Mặc cho sương gội mưa rào
Cỏ xanh ướt lệ tiêu …
Tình Sầu/ The Sorrow Of Love
Tình Sầu
Đàn chim sẻ líu lo trên mái,
Ánh trăng rằm sáng với trời sao,
Và thanh âm cây lá rì rào,
Che giấu đi lời tình sầu tê tái.
Và em đến làn môi tang đỏ dại,
Và với …
Nhạc, Hương/ Music, When Soft Voices Die
Nhạc, Hương
Khi lời ca ngọt ngào dần tắt
Dư âm còn ngây ngất hồn ai
Hoa tím thơm đã tàn phai
Hương thừa phảng phất làm ai bàng hoàng
Đoá hồng dù đã tàn hương sắc
Gửi người yêu lá …
Ðiện thoại lúc không giờ
Búa lại gõ vào đầu. Những tiếng tách vỡ ra ở phần vỏ não. Những cây kim đã hết gây cảm giác đau như lúc mới châm vào da đầu. Tôi nghe như có máu ứa ở mỗi cọng thun. Tiếng tách thì gãy khô như vỏ của những hạt dẻ…
Người Làm Nghề Thân Cộng
Trong số năm người ngồi quanh chiếc bàn trong nhà hàng Ninh Hòa, tôi là dân tỉnh lẻ North Dakota, ăn nói kém cỏi và ít có quan hệ với sinh hoạt văn nghệ và …
bên kia mùa hè
“Tôi muốn đến ở dưới khách sạn. Cho tiện.” Sau câu nói bất chợt của tôi, Vị tỏ vẻ bối rối vì, có lẽ chàng không ngờ tôi lại đề nghị một điều như vậy. Còn Viên, cô kín đáo nhìn tôi rồi e dè lên tiếng, “Như vậy có tiện không?”
Mẹ
Ngay từ lúc biết tin về căn bệnh hiểm ác, tôi biết mình sẽ đi chung với mẹ một quãng đường thật khó khăn, đầy những đau đớn, những đột biến về thể xác lẫn tinh thần; tôi đã hình dung mình nắm tay mẹ, đưa mẹ đến tận cửa cái chết. Một hành trình đòi hỏi nhiều thứ mà tôi không có sẵn: kiến thức, kinh nghiệm, năng lực, sự chịu đựng, lòng từ ái, và niềm tin tâm linh về một cõi đời sau.
Đường về thủy phủ (Trích đoạn 1-3)
1.
Tôi thù gã nhà văn khôn tả. Tôi thù gã đến độ tôi muốn giết chết gã. Tôi ao ước có một mũi dao nhọn sắc lẻm cho tôi ấn sâu vào ngực gã với …

New Comments