Home » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

HẤP HỐI SAU KHI CHẾT

0 comment ♦ 31.01.2024

 


Nhà văn-nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, ành Trần Cao Lĩnh
(1936-2006)

 

Lúc các bạn sĩ, ít nhất là bốn, lần lượt gọi điện thoại báo tin nhà thơ lớn qua đời, giàn nhạc tang bên hàng xóm đang đánh trống thổi kèn bài Bác Đang Cùng Chúng Cháu Hành Quân; chập sau là Lòng Mẹ rồi Ơn Cha, tiếp theo Một Cõi Đi Về, Cát Bụi xong bồi thêm Auld Lang Syne. Thay vì thắc mắc nguyên nhân nhà thơ đột ngột tạ thế, tôi lại hoang mang không biết bên kia cụ ông hay cụ bà viên tịch, sao kèn trống gì mà hổn hển hỗn loạn vậy, hay hai cụ đều chầu trời rồi, hoặc cả nhà bị dịch cúm gà chết tập thể? Cẩn thận, tôi đã dặn con nhỏ ở nhà, chừng mẹ cỡi hạc quy tiên tuyệt đối im lặng nghe. Dị ứng nhất là bài Lòng Mẹ chơi ghi-ta điện. Không có miếng nhạc sao mẹ? Ừ. Nếu cái piano lúc đó vẫn còn, con đánh cho mẹ bài gì mẹ viết hồi mẹ yêu thằng Tèo đó. Tèo nào? Trời! Hồi thằng Tí bốn tuổi đòi cưới con, cũng là lúc thằng Tèo đòi lập gia đình với bà ngoại nó, mẹ cảm kích viết một hơi mấy tình khúc mùi mẫn, nhưng con chỉ cần đánh cái điệp khúc này:
một trận tình không quê hương làm nơi trú ẩn
như gió lang thang đẩy đưa cây cỏ
một ngày nào tay buông xuôi đành không có nhau
hương khói tưởng nhau tiễn nhau phận người
Bên kia đầu dây, điện thoại nói tiếp, ra hẻm 47 Duy Tân uống cà-phê đi; rất nên thực hiện hành vi tưởng niệm. Tôi nói thôi cám ơn, để tôi ôm niềm riêng ở nhà.

Giễu chút chơi, nghĩ cho cùng vụ này đâu của riêng ai. Nhủ vậy rồi mang dép ra đầu ngõ mua bịch nước mía, mang về uống ừng ực. Trời nóng 37 độ, làm thêm nửa lít nước lọc vẫn còn nghe cổ họng khô queo. Lần nào uống nước cũng giơ cái ly lên ngó một lát, để nếu có cặn bay lượn thì đổ bỏ, rót ly khác. Có lần hứng nước từ vòi vô cái thau nhựa màu trắng, thấy có mấy cọng quăn quăn như tóc, lần khác có con cua nhỏ xíu lội ngo ngoe, bơ vơ như trẻ lạc. Dù nước suối đóng chai hay nước sôi để nguội, vẫn luôn luôn thấy nhợn trước khi ực. Bởi vậy mà không ngày nào tôi không tụng bài thơ của Cu Nghệ ít nhất là 5 lần 5 ly, theo toa bác sĩ.
li nước trong
là người mình yêu
bên những miền xứ chết
là đường con tim
trên bàn tay lãng quên
là trí nhớ không
trong thời gian bất tỉnh

Xần quần với những việc thường lệ trong ngày, tôi vừa thả trôi theo dòng xe vừa lẩm nhẩm hát anh nằm xuống sau một lần đã đến đây, có lúc lặng ngắt quên bẵng đến tối, đi làm về nghe nhạc xập xình bên kia mới nhớ. Đêm bức chịu không nổi. Bật quạt rồi tắt, mở cửa sổ rồi đóng. Nửa đêm giàn nhạc đổi tông chơi đàn cò, hò xự xang xê cống líu. Nằm gác cẳng lên thành giường, tôi thử gõ song loan bằng cái nắp chai dầu cù là, phổ thơ Cu Nghệ.
……………………………………
tôi đứng đấy như con công tôi múa
xoè bộ mã đời mình nũng nịu
như trên chóp đỉnh khoe khoang
tôi đứng đấy như tơ giăng phù phiếm
con nhện rớt hoài
trong màng lưới rách bung
của lời đong đưa trắc nết

này tôi đứng
khoác manh áo cũ
che bụi mưa tàn
mưa lạc mùa mưa thoảng buốt phút sầu
mưa trên cao những bàn tay vẫy
nhịp tình dâng và
những nhịp không
thân nhẹ nhõm phô bày

này tôi đứng
trên sợi dây treo
ngửa mặt trông đêm nhún nhẩy
nghe nỗi lao đao
mây rong cỏ muộn
những điệu đẩy dồn và
điệu tả tơi
như chút tính mệnh nào còn níu

Gõ, gõ, gõ. Lăn qua trở lại, lộn lên tempo
dưới đáy vực gió cuồng
gió mê say phủ mờ cơn náo động
mặt mũi đám đông
đêm bay hoảng
tôi đứng đấy như con công tôi múa
xoè bộ mã đời mình…

Bên kia trỗi nhạc truy điệu Hồn Tử Sĩ, bên này đu đưa theo.
tôi thầm nhủ
trò đùa mãi không thôi
em cười mãi không thôi
chạy nhầu trên đồi xa khuất bóng
và núi hãi hùng
này tôi còn đứng tôi thầm nhủ

Xuống bếp tọng thêm một liynước trong, tôi bò lại vô giường cố gắng dỗ giấc. Cu Nghệ hai tay khuỳnh khuỳnh đứng cười khanh khách, giọng rổn rảng hỏi tắt máy bơm nước chưa, nó tràn lên tới nấc thang thứ mười chín rồi kìa! Hoảng hốt chụp cái gối ém vô ngực, ngồi bật lên thu lu. Bên kia có tiếng chập choã. Hai giờ sáng. Chẳng lẽ động quan vào giờ này. Phía chợ nhỏ còn im re, chưa ai dọn hàng. Hẻm bời rời vài tiếng chó sủa hoảng. Tưởng tượng cái giường dềnh lên, trôi đi giữa trời nước mênh mông. Lại ngâm ti tỉ.
Hải đảo xa vời em
Trên miền non cao rừng rú
Gió gào giận khốn tù
Trong cõi mộng hung tàn
Một mùa Đông dài bão táp
Đêm qua ác điểu đậu cành khuya
Thả rớt trái tim ác độc
Trong một tiếng tang thương
Đêm qua gió cắp mộng lên non trốn chạy
Rồi gió hú van
Trong hành lang tối ám giờ lâm tử

Nhớ lan man vậy bảo sao nửa đêm không gặp ác mộng.
Phèng la, chập choã, xoảng, tùng bi li bi li tùng.
Hải đảo xa vời em
Trời chuyển màu chớp xé
Cánh chim bay cánh chim bay
Vào mùa hư không trôi nổi
Khi bóng đảo chìm

Bốn giờ sáng nhận được mail Nguyễn Xuân Hoàng báo tin Thanh Tâm Tuyền đang hấp hối. Hôm qua thứ Tư chết rồi, hôm nay thứ Năm ngáp ngáp chuẩn bị chết nữa. Bây giờ tính sao, chết hay là hấp hối? Dù gì mình cũng đã gõ nhịp ngâm thơ cả đêm, làm lại từ đầu biết bắt đầu từ đâu. Thời đại công nghệ thông tin gì mà ai tín bay qua bay lại so le chập chùng? May có đám tang bên cạnh sẵn tiện cho mình ké một tí trống kèn cho người khuất núi. Núi gì há? Ở bên kia Minnesota chắc lặng lẽ. Làm rần rần nó kêu lính mã tà đến bắt, hết ma chay. Ở quê nhà tha hồ bày các trò cho tang gia thêm phần bối rối. Gần sáng bét rồi. Hay là như thế này, mình phổ nhạc thơ tình đi, để bắt đầu ngày.
Tình một đoá thắm
Bỗng một mùa dông
Trong đêm hè khánh kiệt

Thôi, mở hàng kiểu này chắc ế tới chiều.

Hàng xóm động quan thật. Tưởng tượng người chết đang đằng vân chầu trời, gió ù ù.
Thổi biệt mù tới
Thổi ta đi

Nhà xeo xéo nuôi chim, nhon nhón bắt đầu hót. Bà Ba nhà đối diện bày ghế nhựa rồn rột sửa soạn bán hủ tíu. Lác đác đã có tiếng rao hàng. Nhạc quân hành phừng lên một chập, xong chìm xuống đột ngột nhường chỗ cho một giọng kèn solo não nuột.
Thổi biệt mù tới
Thổi ta đi

Tiếng chim kêu líu lo
Trong bão táp
Chẳng nín

Thổi lặng ngắt xứ xôn xao
Thổi tan vỡ

Hạnh phúc những chùm lá reo
Đá mê thiếp
Miếng hôn đau bằn bặt

Thổi mờ mặt mũi ta
Lênh đênh thể dạng

Đồi tở mở ngây
Đêm cồn cào
Lũng dâng tàn lửa

Thổi vang huyên náo
Thổi trống dư thừa
Đốm sao nhoà biệt
Cõi trời goá
Trên dải sông trầm

Thổi em đến ta
Thổi ta mất tích

Sài Gòn, 23. 3. 2006

Articles by Trần Thị NgH

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)