Category: Sáng Tác
Nghe chim hót mà ngẫm
Cứ về chiều ngày dần ngắn lại
Cái bóng người cứ thế mọc dài ra
Phần người ngợm từng giờ từng mỏi
Mơ thánh thần mà chỉ gặp quỷ ma
Màu của mùi. Phiên khúc 2
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
đàn bà, vàng, vé số và ông hồ dzếnh
Và khó mà phủ nhận sự kiện một số phụ nữ, không phải chỉ riêng đàn bà Việt Nam, đôi khi nán lại trong một cuộc hôn nhân không còn tình không còn nghĩa chỉ vì điều kiện kinh tế không cho phép rời bỏ nó.
radio Mỹ ngày 30 tháng 4 (trích đoạn tiểu thuyết 31 phút)
Anh đứng như tượng đá đợi chờ tôi về. Khoảng cách dặm trường bị xoá sạch. Đất cát trôi và linh hồn ba em đã được yên nghỉ. Em về bên anh. Bốn hốc mắt …
Tháng 4 triệt thoái
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Tháng Tư có nhận ra tôi
Còn hai năm nữa
là 50 năm di tản
Những người bạn đã từ từ bỏ tôi đi
như những viên gạch vỡ
Tháng tư đến thế nào
tháng tư đến bằng thuyền
trên sông Bến Nghé
chúng ta nhìn. dòng nước không lặng lẽ
nhưng những đợt sóng xô dạt làm ta tưởng mắt mình lầm
Hiện thực của tháng tư
người thành phố bây giờ đi bằng bốn chân
tru dài và hú gọi bầy đàn
mùa hè bắt đầu giẫy chết
lũ ve chẳng buồn về những nụ cười hoen ố
Hồi ức tháng này
chiêm bao thấy lao vào cửa căn nhà xưa
ở ông Tạ
từ miệng kiếng hình bát quái
treo trước cổng
… và tướng Trưởng đã ở đó
Bất tận ♦ Tứ tuyệt tháng tư ♦ Red Bull ♦ Con ngốc
cuộc chiến dài bất tận
nó ở mãi trong đầu
cái vĩ tuyến mười bảy
bây giờ núp thật sâu
‘Chat’ với Nguyễn Viện
tôi “chat” với
nguyễn viện tác giả
tiểu thuyết Đĩ Thúi
chữ “trải dài” ra mặt màn hình
Ngôi nhà không cho thuê
Trước, nhà ông luôn có hai người trở lên phục dịch. Nay ông hưu, cho nghỉ cả. Mẹ phải mướn một con bé phụ việc vặt cho ông. Con bé có nốt ruồi ở khóe môi trên, là con bé thứ ba mẹ đưa về nhà này. Ðứa thứ nhất ăn cắp vặt. Ðứa thứ hai vào làm mấy ngày đã bịa chuyện nằm mơ thấy hồn cha khóc kêu về để xách gói đi luôn.
Trong cơn mưa ♦ Và cỏ xanh ở lại
Tôi mua một ổ bánh mì thịt cút nướng và ngồi chờ cơn mưa đến
trong một quán café quen thuộc
tôi nói với cơn mộng ảo, chiều nay gió sẽ lộng, em nhớ mặc thêm áo
Happy Birthday
Chiến tranh đã qua từ lâu. Sống sót là một màu nhiệm và cái chết là sự bí ẩn nhất của cuộc đời. Giết người hoặc bị người giết, vừa thường tình vừa bi kịch, cũng như sự màu nhiệm và cái bí ẩn là những ám ảnh mà tôi cho rằng đó là lý do tôi chán sống. Và không biết làm gì cho hết chán.
Trước đây lúc nãy sau này
bài thơ không giống như một tuyên bố
hồ hởi leo rào lấn biên lận biển
đạo tuyên ngôn độc lập
hay như lời chiêu hồi người anh em chú bác
Chúng ta – dracula
Đặt bàn chân thứ nhất xuống – đi!
Chút nền tảng cho câu chuyện đào bới
Một trăm năm chỉ là lớp giấy mỏng
Không lật được tới lỗ thẳm của thế giới
Đại gia
Làm thế nào để kết thân với “nhân vật mà ai cũng muốn bắt quàng làm họ” là mục tiêu lớn nhất của Đức khi quyết định về đầu tư tại Việt Nam. Cũng như anh Sáu, Đức biết rằng luật không bằng lệ
Rừng hương mật ♦ Bữa tiệc
Mùi của rừng. mùi mê hoặc của em xanh về phố
mùi của lá. mùi của những đêm mất ngủ
tôi muốn ôm em như ôm một cánh rừng như ôm một giấc mơ
bữa ăn tối
Và linh hồn tôi là những bước chân
Cô nói ngón út của anh khi cầm đũa lúc nào cũng chĩa ra như thể ngăn cản người khác cùng ăn với
mình. Nhưng em lại có cảm …
Và, hắn đã đến
Sân khấu ngoài trời.
Một ngọn đèn đỏ leo lét và lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt, giống đèn chầu trong một ngôi thánh đường, đặt trên cột trụ cuối chân trời.
Thời gian đọng lại trên chấm đỏ ánh sáng ngàn thu đó.
đi tìm hơi thở đã tắt
Liều thuốc chống lại cái chết, ông chưa thử lần nào vì một lời thề. Nhưng thâm ý hơn, ông muốn để dành, tạo ra sự bất ngờ đối với cái chết. Không thể cho nó biết trước.
Những đôi mắt
Chiếc xe tròng trành như muốn lao về phía bên kia ruộng. Cú sốc làm đám hành khách mất thăng bằng, nhào nháo đổ vào nhau, cố gắng bám chặt vai ghế trước mặt làm điểm tựa. Ghế tôi ngồi sát cửa sổ, nên thành cửa là chỗ tôi ngã vào tránh được những va chạm với người khác, nhưng lại cho tôi một cú đập vào đầu.
mùa địa ngục (kỳ 5)
Bảy giờ rưỡi, chung quanh nhà tối đen vì đóng kín cửa. Bà The bảo Hậu thoải mái, ngồi uống chút café vì có khi phải thức suốt đêm. Nguyên không thấy đâu. Thằng Sáng …
giữa hai lần sinh nhật
Nhìn qua, nhìn lại…
Hôm nào tôi 16Mái tóc dày bềnh bồng
Bây giờ tôi 61Nhìn thấy một dòng sông
Giữa hai lần sinh nhật…
viết cho ngày 30 tháng 3, 2023

New Comments