Category: Sáng Tác
Mùa bệnh
Đêm tràn: dòng rượu, cần sa, thuốc lắc ru ngủ những bộ não tê liệt noron thần kinh tranh đấu.
Tự do như đám tinh trùng yểu mệnh lóp ngóp giữa ao tù dương vật teo tóp làm mồi cho bầy chuột dơ dáy.
Con Con Một Mẩu Bánh Mì
– Mẹ, con đói!
– Vậy ăn cái tay của con đi, nhớ để dành tay kia mai ăn nha.
Thằng nhỏ vừa nắm tay mẹ vừa nhìn ổ bánh mì trông giòn rụm thò ra ngoài cái giỏ mà mẹ đang xách bên tay kia. Nó đói, trong khi ổ bánh mì thì sờ sờ ra đó, nhưng thật là kẹt: mẹ khi nào cũng bám chặt vào những nguyên tắc, như kẻ chết đuối bấu lấy miếng gỗ cứu mạng. Buông ra là chết chìm.
tempe. thơ qua hoang mạc
trưa. ở tempe
phố. quán. những cột đèn. thời shakespeare
âm nhạc. mùi bánh. và bia nâu
sài gòn. của những năm đầu sáu mươi. thơ thanh
tâm tuyền
chiến tranh còn trên những cánh đồng xa
giờ đây. tempe. năm chín sáu. quê người
Văn Hóa Tốt Đẹp
Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào Carebot.
tuyệt vọng * rượu cần tây bắc *đứt gãy * cái bóng
một con chuột
đu trên một cọng lưới b40
chung quanh là biển nước
sau một trận mưa
(người ta gọi là trận mưa lịch sử)
tuyệt vọng
(đúng là ngập nhà ra mặt chuột)
thuyền rồng
bóng hồ huyễn hoặc như kiềng
mộng chung vỡ
từng mảnh riêng
bớ nghìn tham vọng. cứu!
thuyền rồng nghiêng
một ngày dị hợm
thì tụm lại với nhau
cứ nên chòm xóm cứ bàu đoàn theo
cuộc đời vẫn cứ cheo leo
đứng. đi. chạy. nhảy. leo trèo. thiệt ra…
Sinh Ra Từ Trứng- phần 15: Kịch bản/Phòng Làm Việc/Em Gái Tôi/Kịch Bản/Bất Cứ Ở Đâu, Bất Cứ Khi Nào/Ngày Này Tháng Nọ/ Chị Tôi/Kịch Bản
Người mẹ cầm tay con đưa lên ngực mình.
MẸ
Ở đây cũng đau.
CON
Đau ở đây cũng không chữa được.
MẸ
Gần suốt một thế kỷ, ngay từ khi mẹ sinh ra.
Bún tôm rạm và chuyến trở về của những lưu dân
râm ran câu chuyện về gói nem võ bưởi
thứ hàng của người nghèo làm ra để bán cho người nghèo
thấp thổm trong tim người
những năm tháng cuối cùng của cuộc đời
nhấp nhõm theo những chuyến phà cuối cùng trên dòng sông Rạch miễu
dăm đêm lợn cợn ý nghĩ
đêm lai rai khá nhiều tai biến
nắng và mưa trộn lẫn vào khẩu phần
lợn cợn bão giông
[đấy là chưa kể đến lý lịch tư pháp!]
nên đêm nhập viện
âm thầm
cà côn đồ cũng không hề hay biết
Dưng
Anh với tôi cùng chung đơn vị
Trận đánh nào cũng bỏ chút thịt da
Trong một đêm giặc càn
Bom dày, đạn xéo
Đôi chân tôi máu chảy dầm dề
Anh vác tôi băng qua làn đạn lửa…
Đưa tôi về tuyến sau…
khi cần. bên bìa rừng
vào lúc cuối ngày
bất chợt nghe lại tiếng sáo diều thời thơ ấu thật gần
trước mắt tôi
con đường lồng lên rồi rẽ chia hai nhánh
thế giới của tái tạo
và thế giới của hủy diệt
mặt gương ngày càng soi rọi thiên lệch
về phía kẻ chết
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
những lãng mạn mỹ la tinh chết tiệt
đẻ ra hoang tưởng đất sét
đám đông đưa lên bệ thờ
suốt hơn nửa thế kỷ
một thế kỷ điên rồ xuất hiện nhiều tượng
KHÚC THANH XUÂN
Vài cái xác không ai nhìn nhận, vài nải chuối ôi thiu trên bụng người chết, ở lại với anh trong những ngày này. Anh không thể biết ai đã mang tới cành hoa huệ trắng tỏa hương thơm, chiếc ấm trà, tách uống trà, bình thủy chứa nước sôi, gói trà sen, và nhiều thực phẩm giúp anh no bụng. Chắc chắn người nào đấy đã mang tới, không phải đồ cúng kiếng những cô hồn.
nhân cái chết fidel castro
bối cảnh trong chuồng thú
chả khác mộng mị/nước
được đánh đồng tổ quốc- sự tuôn
chảy
của nước (trong đấy) phát ra hệt tiếng kèn đồng
trỗi các bài quốc ca
đầy ngưỡng vọng
chùm thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư
Cô gái không hề để ý gì về thời gian yên bình của mái tóc
Cho đến khi cô nhận ra
Cần phải cắt bỏ những chiếc vây cá mềm mại đang bơi trong cái chậu bằng thủy tinh
Bởi chúng quá hẹp và mắc vướng
Cô bắt đầu tập ăn tóc
Cô bắt đầu ăn từ những ngọn khô giòn quá lưng
Sinh Ra Từ Trứng- phần 14: Trong Tù/Chị Tôi/Ngoài Tù/Em Gái Tôi/Chúng Tôi Muốn Sống/Mẹ Tôi
Tôi sững sờ nhìn mẹ. Tôi không tin có một thứ tình yêu như thế, sẵn sàng vứt con mình vào sự bất trắc. Nhưng khi chứng kiến những bà mẹ đã trao con mình cho biển cả để tìm tự do nơi xứ lạ, tôi hiểu sự quyết liệt của mẹ. Lúc ấy, tôi chỉ nói: “Mẹ không sợ con bị bạc đãi à?”
Mẹ tôi cười: “Không có sự bạc đãi nào lớn hơn (cái sự) bị tước đoạt tự do.”
CHUYỆN MA
Đúng là thế giới của một thanh niên mới lớn đầu thập niên 1990. Trong góc, một cây ghi-ta điện, một giàn loa siêu trầm chuyên trị bùm-bùm-bùm, một hệ thống âm thanh hi-fi. Trên kệ hàng trăm cái CD chồng chất lên nhau. Trên tường áp-phích các ban nhạc rock (Sound Garden, Alice in Chain…), bích chương quảng cáo phim Sự Im Lặng Của Bầy Cừu, một bức hình chụp cú úp rổ ngoạn mục của Michael Jordan, một bức khác chụp nàng Pamela Anderson gợi cảm.
Và ngồi một mình * Chiều tàn
Những cơn sóng đẩy tôi vào vách đá
Tôi treo lên cây những xương máu của mình
Người ta đâm tôi bằng những lời nanh vuốt
Và dồn tôi vào điểm chết cuối cùng
Sinh Ra Từ Trứng- phần 13: Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Thương tật của lịch sử/Người đàn bà sinh ra từ trứng/Di chúc của ông hoạ sĩ
Ông họa sĩ tự sát. Người ta phát hiện ông treo cổ trên một cây xà ngang, ngoài sợi dây quấn quanh cổ, ông cũng tự quàng cho mình một cái khung tranh, đúng như di chúc của ông để lại: “Chẳng có gì để nói ngoài việc tôi tự sát như cách để tự quyết định đời mình. Một tác phẩm cuối cùng.” Và như thế, tác phẩm cuối cùng ấy đã được ông tự tay treo lên, trong căn phòng tầng áp mái.
t[i]ếu ngạo giang hồ
kim dung viết tiếu ngạo giang hồ
tung hoành máu ướt với xương khô
tự phong chánh tà tranh bá chủ
kinh hãi anh hùng hào kiệt rồ
gặp
trong đời tôi chưa hề gặp một người nào dũng cảm
cũng chưa hề gặp một người nào thông minh
cũng chưa hề gặp một người nào tử tế
Người Qua Đường
Ai cũng dễ kết nối với nhau, và càng dễ hơn hủy hoại nhau bằng cách block, report về một tội danh vô lý. Wol viết rằng “Bạn bè tôi, 5000 và bạn của tôi không trong 5000.” Tôi không chia sẻ gì trong dòng viết của Wol. Gặp Wol, tôi bảo rằng chúng ta là những tín đồ điện tử, lũ ăn bám thông tin. Mark trao quyền lực cho các khách hàng, đấy là sự liên kết nhanh chóng và chi phối tồn tại của mọi tài khoản cùng khả năng gây chiến bầy đàn. Nhưng nếu đấu trường chỉ có khán giả, ai sẽ là diễn viên, Wol nói, chúng ta vốn là mồi nhắm của nhau.
Bài tháng mười một * Đoạn ngắn… * Hãy đem tới
Tháng năm không có ý nghĩa gì
Nếu không sống như một người có lương tri
Cùng với thời đại của mình
Đang diễn ra đang bước tới
thêm tôi vào đêm và những gì địa ngục
tên tôi là hồ sương, tìm thấy dọc theo bờ
những con đường mưa, những căn nhà gạch đỏ
với chữ số đóng đinh trên bảng thông báo
một cái chuông giấu bên dưới hiên mù
Tung hứng * Tấm chăn phơi
Vào đúng ngày bạn đem chăn đi giặt
Trời bỗng đổ mưa
Rồi sầm sì suốt mấy hôm liền
Tấm chăn như mảng mây sùng sũng xám ngoét

New Comments