Category: Sáng Tác
những cái tủn mủn cuối năm ở sài gòn
rồi cười phá với nhau
tự dưng nhớ hai chữ nhớ nhé Apollinaire
hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
và nhớ nhé ta đợi chờ em đó
ngoảnh nhìn cô gái già bên đường bâng khuâng hỏi thăm cô gái
Rao vặt khẩn: cần "ăn tết"
– cần
càng nhiều càng tốt nghệ sỹ trình diễn
vừa đi vừa đồng loạt rung-chuông-tô-văn-động
hai cái chuông vốn trời sanh
trong đêm đón giao thừa trước trụ-sở-ủy-ban-nhăn-răng-thành-hồ
Khi mà sự thánh thiện dần tan chảy
Và chúng ta cũng không còn ngạc nhiên nữa
khi mà sự thánh thiện dần tan chảy
tội lỗi mọc lên
ngoài đời
trên facebook của tôi
và trang nhà của bạn.
Bờ Bên Kia- Chương 1: Bóng tối ban mai
Tôi chơi squash, bởi vì đó là môn thể thao của sự cô đơn và dối trá. “Täuchung” là ngôn ngữ của squash, có nghĩa là sự lừa gạt và đánh tráo. Một mình tôi trong căn phòng kín mít, giữa những bức tường trắng loang lổ vệt banh đen. Một người, một bóng và những cú bỏ nhỏ tự lừa dối mình. Một người, một bóng và những cú đánh tàn độc tự sát.
nào hay đất nước như một nấm mồ
ngôn ngữ tiên tri biến dạng từng ngày
dợm chân mưu phản giẫm nát bóng ma tôi
khi mặt trời ngủ mớ cùng con chữ thơ nói lời ân ái
nào hay đất nước như một nấm mồ
Thư đến bạn, người đọc
Joseph Brodsky khuyên “Tuyệt đối, nếu tránh được, hãy tránh, đừng trích dẫn.” Tôi đã một lần ngậm ngợi câu ai trích dẫn Nguyễn Trãi, rằng, “Gốc của nhạc là hòa” để tự hỏi, vậy gốc của thơ là gì? Từ lần đó đến nay đã nhiều năm câu tự vấn vẫn để ngỏ.
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
sơn tinh cả tháng trốn đi đâu
để cho đá lở rớt trúng đầu
thủy tinh nay biến thành thủy điện
rồi lại mì tôm lại khẩn cầu
HOA NẮNG ĐỨC HÒA
Anh rùng mình, dấy lên một nỗi thương xót bất lực. Trí tưởng anh bắt đầu âm thầm đào xới tìm kiếm, dần hiện gương mặt, dáng điệu và tiếng nói giọng cười của một người đàn bà. Người đàn bà… anh ngờ rằng… người đàn bà ấy có mối liên hệ đặc biệt với cô bé, một người mẹ chẳng hạn?
Mùa Đông * cách trị liệu chứng trầm cảm cho dì dung
Cho tôi biết hoa hồng đã phản bội người
cụ thể
chúng theo giá rét
để lại trong tôi những bức ảnh đen trắng
với không khí què quặt
chụp bóng
khi bạn không còn làm thơ được nữa
bạn chụp bóng chung
với các nhà thơ nổi tiếng
họ rất cần bạn
ghì khuya, khó nói năng
người lớn lối
trăng treo bỡ ngỡ
trăng biết ta thân sơ thất sở vì người
động buồn sơ trăng
mênh mang vỡ
ta động then bốn vách
tìm trăng
don’t * ồm ồm
lết lết lết lết lết
mày bò dọc. tao ngang
tung hoành bê nguyên trụ
cứ vui vẻ chạy làng
sự mê hoặc như lửa
tôi loài ngựa hoang cổ choàng quá khứ trang điểm cho cái chết
cuộc biến hình ngã úp mặt xuống vũng trăng hoàng hôn
còn đêm nào nữa với cảm xúc thơ sặc sụa không màu
Đường xuyên Á * Bạn biết phải không
Rồi chúng ta sẽ ngồi bên vệ cỏ
Nhai bánh mì của chú bé con con
Tôi sẽ hái một chùm bông hoa dại
Đem về tặng chú bé hệt tôi nay
Mưa trong giấc mơ * Khách vô minh
Ngày hư vô đi vắng
về trong quê quán vô minh
bay trên sạn đạo của gió
hóa thân vào đường chân trời
trút bỏ bản ngã
Bà và Thiên Đàng
Đi lạc
Tôi hay đi lạc, phố Bàn Cờ Sàigon chằng chịt dọc ngang mà không bao giờ lạc, sang Mỹ dù cầm bản đồ hay có GPS, vẫn lạc. Tôi cứ nghĩ hay tại mình suy nghĩ khi lái xe nên mới lạc, nhưng không phải, bà con dân mình sống ở Mỹ ai cũng lạc như tôi. Có lần chở mấy đứa bạn, chỉ 1 cái exit, tôi bỏ qua 2 lần, con bạn ngồi phía sau “Lan à! Tao ngủ 1 giấc rồi mà mày vẫn chưa ra khỏi cái exit đó hả?”. Chở bà đi chơi, mỗi lần quay đầu xe (U turn), bà hỏi “đi lạc rồi hả con?”
hành khúc đá cuối mùa
có những hòn đá người nằm nôi
tã bonsai lót kiểng
dầm tù nước
ngoa truyền cõi giả sơn
triều cung quăn soi bóng
có cánh
nở trường ca nghịt muỗi
Ở Việt Nam
chúng ta hằng tin tưởng và luôn muốn
hướng tới các giá trị cao cả (có tính nhân văn!)
đẹp đẽ
tuy nhiên cơ chế/nhà thơ bùi chí vinh – nói
hắn ưa xài chữ cơ chế(!) cái cơ chế
chết tiệt
rệu rã với hùng cửu long (gốc chà dà!)
gã họa sỹ * áo choàng
gã khuấy tan linh hồn vào dung dịch đêm
lắng nghe và thẩm thấu
tiếng róng riết rên la của những giấc mơ
mùi vị của triệu triệu tế bào hờn oán
chấm chấm chấm
và trì chiết tấm voan
gã cố vẽ khuôn mặt thời gian và những mỹ ngôn hứa hẹn
SInh Ra Từ Trứng- phần 17: Kịch bản/ Những quả trứng của mẹ tôi/ Từ trứng sinh ra/ Ở xứ sở của rồng/ Từ Sinh Ra Trứng
CON
Chúng chết hết à?
MẸ
Không, chúng không chết.
CON
(Kinh hãi) Mẹ chôn sống chúng?
đêm lạnh trong mắt nhìn * như những sáng mùa đông
tâm tưởng thị dân được ủ ấm trong đôi cánh thiên thần xi măng
mùi sợ hãi tượng hình loài quạ đen khàn đục tiếng kêu đêm
lắm kẻ đỏm dáng mở rộng tầm nhìn quảng cáo ý thức từ tâm
cường điệu hóa đạo đức vay mượn
chúc tụng giả thuyết tinh thần cỏ dại
Elles, trong một đêm
Người đàn ông đến bên nàng, như chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc làm tình thế kỷ. nàng lơ mơ ngủ chỉ thấy người đó ở bên, không hôn nàng, mà ôm nàng rất chặt và nằm trên cơ thể của nàng.
chùm thơ Huỳnh Minh lệ
sớm nay ai kéo hồi chuông
nhặt khoan trầm bổng giấc suông mơ hồ
tỉnh rồi đầu óc ngây ngô
đưa tay dụi mắt mưa xô tháng mười
TRĂNG HUYẾT
Rồi sóng, sóng vẫn rên xiết những lời tuyệt vọng một cách nhàm chán. Và sao, sao lâm chân dày đặc âm ui. Ðã qua mùa “Trăng Huyết” cuối cùng của tôi ở P.
tiễn "thư gửi bạn ta" hoa thừa âm vang
bạn xưa giờ đã ra tro
ngậm cười chín suối hồ đồ thế nhân
nhớ xưa bạn gan dạ rằng
trời kêu ai dạ tôi thì vẫn không
Thư giao mùa, hoa nhài, Song tử tặng bạn gái Lưu
Tháng 12, hơn một nửa vẫn là mùa thu ở Châu âu, cho đến trước 4 ngày của Giáng sinh thì mới là mùa đông. Mùa đông đến ngay cả khi tuyết đã rụng rời từ cuối thu có khi cả mùa lặng câm đến tháng 4, lại rơi một đợt hiếm. Tháng 12 trăng lạnh và lên cao vào mỗi buổi chiều tối.
Sinh Ra Từ Trứng-phần 16: Bố Tôi/Kiếm cơm/ Chị Tôi/Hồi Đó
Ông nói nhỏ: “Mẹ nó, cứ thịt cầy rượu đế với nhau thì chiến tranh làm gì cho phí xương máu nhỉ.”
Tôi nhìn ông: “Nói thế, bố không sợ à?”
Ông bố cười: “Sợ chứ. Nhưng tôi tin anh. Người miền Nam thì không sợ.”
Mặt trời thuê ánh sáng * Tự khúc mùa Đông
Thà làm một cánh buồm đói lả
bị tầm nã khắp biển khơi
còn hơn làm một mặt trời
đi thuê ánh sáng.

New Comments