Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

những chiếc bóng

16.06.2025

có những chiếc bóng say mê
vây quanh chàng họa sĩ bụi
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
nằm bệt trên sân

SAO MICHELIN

10.06.2025

 

Tháng 4/ 2023 tôi đã tới ăn ở nhà hàng mang sao Michelin ở Vancouver, Canada. Nhà hàng tên là Lunch Lady, nằm trên đường Commercial Drive. Thực ra nhà hàng này chưa được sao …

người đi chân đất – chương 8

9.06.2025

Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ

CŨNG CÓ NGƯỜI CHỌN QUÊ LÀ MỘT MIỀN LÃNG QUÊN

7.06.2025

Mỗi ngày, chúng dậy sớm, mặc đồng phục đến trường, nói tiếng Anh, chơi với bạn bè da trắng, da đen, da vàng – tất cả đều sinh ra ở đất nước này. Chúng không biết rằng mình là một phần của một câu chuyện dài, đã bắt đầu từ lâu, trước khi chúng bước chân vào thế giới này.

Ba bài thơ ‘Đêm’

6.06.2025

tôi từng yêu một điều gì đó
như người ta tin vào Thượng Đế
rồi phát hiện ra
điều đó không hề tồn tại
và vẫn tiếp tục tin

Về đâu?

6.06.2025

tôi quá mệt mỏi
tách rời khỏi thân xác
bước xuống bãi đậu xe bệnh viện
như bước vào đám mây

Chuyện làm quen / The Story of Making a Friend

6.06.2025

Tôi mơ thấy mình
làm con nhạn biển
đứng lẻ loi trên cao
nói ngọng nghịu cái gì đó
Rồi nó buông mình

Cái cớ

3.06.2025

Tôi vừa nhận ra sự vắng mặt
của một bàn tay đang nắm

Nhét trống trải vào chữ nghĩa
giấu lưỡi dao dưới gối

Bản viết tay của quỷ

3.06.2025

Nếu những bài thơ kia là lời của thiên thần
Thì đây là bản viết tay của quỷ dữ
Con quỷ với đôi mắt tàng trữ
Một hận ý đen dày với thế giới này

Chờ đợi lịch sử đi xuyên qua

30.05.2025

Một con thằn lằn nằm thở hổn hển chờ đợi lịch sử đi xuyên qua nó. Có điều gì đang xảy ra chăng? Anh nhớ những đứa con trai mới lớn trong một sớm mai khởi hành lên đường vào Nam với báng súng ghi khắc giấc mơ giải phóng quê hương.

người đi chân đất–chương 7

29.05.2025

Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen

Cái bóng

23.05.2025

Rời đi
như lời ca
bị xé khỏi bài hát chưa kịp nghe

Mảng rời

23.05.2025

đường phố dường như rộng hơn
không khí loãng đi
có gì đó đã biến mất
nhưng hắn không thể gọi tên

Ném vào tôi ♦ Nửa đêm về sáng

23.05.2025

tôi nằm cuộn mình như trẻ sơ sinh
ngất ngư sau cuộc thoát thai
nương náu trong tiếng khóc làm nhạc nền
cho một thời không lựa chọn

B-52 (Chương 1)

17.05.2025

Thuận
Tác giả của mười tiểu thuyết, Thuân sống ở Pháp từ năm 1991 và viết văn bằng tiếng Việt lẫn tiếng Pháp. Tác phẩm của cô là đề tài nghiên cứu tại các trường đại …

Như Một Niềm Riêng

13.05.2025

Bỗng nhiên ngồi bật dậy viết tung toé kẻo trễ.
BÀI TẬP bis
Tôi ngụ cư như tôi ngự cu
Tôi cay đắng như tôi căng đáy
Tôi mài kéo như tôi mèo cái
Tôi hiện đại …

JIng

12.05.2025

Jing không thể bỏ cái bụng bầu bên trong có đứa bé,

Mẹ Tôi

9.05.2025

Tôi nhìn thấy cái chết của tôi ở nơi mẹ tôi. Tôi thấy bà ngồi đó, trên bậc cửa, buổi sáng, nhận tin dữ về tôi từ một người lạ. Mẹ tôi mảnh người, giọng …

người đi chân đất – chương 6

8.05.2025

Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.
Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.
Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương
Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường

Chùm Thơ Lê An Thế

8.05.2025

lịch sử đã lột da
và cũng không còn một chỗ trống
cho hàng triệu bóng ma chết trận từ hơn 50 năm trước
quay về vần vũ trên trời.

Bà Xã Trong Văn Chương

5.05.2025

“Bà xã khỏe không?”. Phải hiểu là ông bạn vừa hỏi thăm vợ mình. Thường chúng ta trả lời: “Cám ơn bạn. Nhà tôi vẫn thường”. “Nhà tôi” có lẽ là một từ rất Việt. …

người đi chân đất – chương 5

1.05.2025

Con ngủ giấc ngàn năm của người thua cuộc
Của đứa trẻ mới ra đời, đứa trẻ chưa được ra đời
Của kẻ phạm tội chưa bao giờ được cởi trói
Con bắt đầu nhìn thấy thế giới trước khi nhìn thấy tâm hồn mình
Nhìn thấy bằng cách đứng trong sự sợ hãi, ngồi trong sự đói, đi trong nhẫn nhục
Và đi và đứng và ngồi và ý thức về thân thể như một đời sống khác

Ra Biển Thêm Một Lần

♦ Translated by:
30.04.2025

Một buổi chiều, cách đây rất lâu, tôi thấy tôi ở đang Việt Nam, một mình trên bãi biển Vũng Tàu, một thị trấn ven biển gần Sài Gòn, dõi mắt ra biển khơi. Cuộc chiến đang diễn ra một cách khốc liệt. Huế và Đà Nẵng đã thất thủ.

mấy sông cũng lội… (kỳ 10)

28.04.2025

“Hồi đó, bọn cướp có làm gì Thủy không?” Thu Trang bật ra một câu hỏi tàn nhẫn. “Why not?” Mắt Jenny tròn lên, rực lửa trong một thoáng ngắn ngủi. “Of course, they did. Nếu không thì đâu còn là pirates nữa!”

mấy sông cũng lội… (kỳ 9)

24.04.2025

Người đàn ông nhổ nước miếng xuống đất một cách khinh miệt.”Tại sao nó không tự tử?” “Ông nói ai?” Thu Trang bất giác đưa tay sờ lên tấm thẻ tị nạn cứng cạnh nằm trong túi áo. Người đàn ông hằn học, “Tại sao nó nằm đờ ra đó mà hưởng, tại sao nó uốn éo bàn chân, tại sao nó nắn bóp hai vai thằng Thái Lan? Tại sao? Lẽ ra nó phải cắn lưỡi tự tử chứ… Tại sao? Tại sao. Hả trời?”

Hữu-Thời

22.04.2025

Hơi thở không trôi qua thời gian
Chính thời gian đang thở ra người.
Tiếng quạ kêu. Ánh sáng chớp.
Thế giới quay vòng tại chỗ.

mấy sông cũng lội… (kỳ 8)

21.04.2025

Những xác người nằm la liệt trên sàn ghe. “Bỏ nó xuống biển đi bà ơi!” Tiếng ai đó rên rỉ. “Hôi quá, chịu gì nổi…” Người đàn bà quấn trên mình mớ giẻ rách, ngồi rục ở một góc hầm chiếc ghe biển, ôm cứng vào lòng một gói nhỏ thuôn dài. Mùi hôi ngằn ngặt tỏa ra khắp nơi. “Bỏ đi bà ơi! Đàng nào nó cũng chết rồi…”

mấy sông cũng lội… (kỳ 7)

17.04.2025

Tiếng thở rì rào xa vắng như tiếng sóng trên bãi vắng. Thu Trang hồi hộp chờ một tiếng la vỡ toang đêm tối. Má Năm dữ như chằng tinh. Cô thầm nghĩ. Ông già dê này tới số rồi mới dám chọc vào tay má. Má Năm mà la toáng lên vào giữa đêm hôm khuya khuắt này thì dượng Ba có mà ốm đòn cảnh sát Mã Lai.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)