Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Không Quạ

0 comment ♦ 21.01.2025

0092-1985-Then_Last_Time_I-Joan-Mitchell

“Then, Last Time I”, tranh Joan Mitchell, 1985

“Có một chút van Gogh ở kia kìa,”
bà nói, tay chỉ đến một bức tranh
một năm trước khi bà mất.

Bầu trời xanh, cỏ xanh—không có quạ.

Những lời đó lơ lửng trong phòng vẽ,
nhẹ nhàng, sắc bén
như những nét vẽ của bà.
“Không quạ,” bà nhắc,
gợi nhắc bức tranh van Gogh
và những con quạ ám ảnh.

Trong tranh bà, chúng không cần thiết; màu sắc chính là sự chuyển động
là chuyến bay
là tiếng kêu lặng câm.

Không có quạ
không phải là thiếu vắng
mà là một từ chối.
Những con quạ của van Gogh
cắt ngang đường chân trời,
những vệt đen ngắt biển lúa mì.

Nhưng chân trời của Mitchell
không cần sự chen ngang.
Những nét vẽ không ngừng nghỉ
khẳng định sự hiện diện,
và sức nặng.

“Thêm màu xanh,
rồi thêm màu xanh lá,
rồi màu xanh lá bảo thêm màu xanh nữa.” Đó là một quá trình,
một đối thoại,
một sự đẩy kéo chống lại sự mô tả.

Những nét vẽ,
màu sắc,
không phải là biểu tượng
chúng tự mang ý nghĩa.

Không có chim,
không có quạ,
không cần đôi cánh đen đánh dấu ranh giới một cánh đồng.

Cánh đồng là chính chuyến bay của nó,
bầu trời là chính cái bóng của nó.

Thơ ca hội họa,
“van Gogh” của Mitchell,
nói lên những làn sóng sắc màu,
nơi mỗi màu sắc tự khẳng định
một cách ngang bằng.

Đây không phải là nỗi buồn
hay niềm vui;
đây là sự thật qua mắt nhìn,
trừu tượng như cảm xúc,
cảm xúc như hình thức.

Một thế giới xanh và xanh lá,
sống động, không ngừng nghỉ.
Không cần thêm gì nữa.

Articles by vi lãng

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)