Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Di sản

0 comment ♦ 4.04.2025

a

Có một thời, nơi này còn biết đến lòng trắc ẩn. Những đôi tay từng nâng niu, những lời nói từng xoa dịu. Nhưng rồi bóng tối tràn về, không lặng lẽ, không dịu dàng—nó xé toạc mọi thứ bằng giọng cười kiêu ngạo và ánh mắt vô hồn. Người ta học cách cười trên nỗi đau kẻ khác, học cách biến lời dối trá thành chân lý, học cách tin vào những điều phi lý hơn cả bóng đêm.

Hắn đứng đó, trên đỉnh cao xây bằng sự nhẫn tâm, đôi mắt không nhìn người, chỉ thấy chính mình. Hắn không biết thương xót, không biết lắng nghe, chỉ biết ra lệnh, chỉ biết nhạo báng. Hắn đập tan sự thật bằng những lời bịa đặt thô lỗ, nhấn chìm hy vọng bằng những trận cuồng phong của dối lừa. Và mọi người cúi đầu. Một số vì sợ hãi. Một số vì u mê.

Những đứa trẻ bị xé khỏi vòng tay mẹ, khóc không thành tiếng giữa những bức tường lạnh lẽo. Những giọt nước mắt rơi xuống đất khô, nhưng không ai buồn cúi xuống nhặt lấy. Trên màn hình, những đôi mắt đầy thù hận sáng lên như đốm lửa trong đêm. Lời nói hóa thành dao, những cái bắt tay hóa thành xiềng xích. Ai đó giẫm lên vết thương cũ của đất nước, để chúng rỉ máu thêm một lần nữa.

Lời hứa trở thành trò đùa. Công lý trở thành món hàng. Người ta tôn vinh sự ngu muội, biến nó thành biểu tượng, thờ phụng nó như một vị thần cay nghiệt. Hắn cười, và tiếng cười đó vỡ tan trên bức tường của những kẻ còn biết suy nghĩ. Nhưng không ai nghe thấy. Không ai quan tâm. Vì tất cả đã quen với bóng tối.

Có ai còn nhớ không? Một đất nước từng vươn lên từ nỗi đau, từng tin vào hy vọng? Có ai còn nhớ không, cảm giác khi một bàn tay đưa ra không phải để nắm chặt quyền lực, mà để nâng đỡ một kẻ ngã quỵ?

Hắn đã đi qua, để lại đống hoang tàn của những tâm hồn cằn cỗi. Và cứ thế, thế giới cũ bị bóp nghẹt. Những giấc mơ rã rời như tro tàn. Trên những con phố im lìm, người ta nhìn nhau không còn bằng ánh mắt của con người, mà bằng sự nghi ngờ, sợ hãi, và khinh miệt. Lòng nhân ái từng sống ở đây, từng rực sáng như ánh bình minh. Nhưng giờ chỉ còn lại hoàng hôn kéo dài vô tận.

Articles by vi lãng

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)