Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

bốn bài thơ

unnamed

36.

tôi trở thành người mang quốc tịch hoa kỳ
trong toà nhà nhập cư
giữa đường số hai và số ba
giữa phố tôi ở
giữa những người vô gia cư đứng-nằm-ngồi lây lất
giữa bức tường đầy nét vẽ graffiti chứa chan bao nỗi lòng
giữa ngã tư đèn đổi màu không ngưng nghỉ.

đầu buổi lễ chúng tôi được yêu cầu
tránh di chuyển ra bên ngoài
không trò chuyện. không điện thoại 
những cánh tay đủ sắc màu giơ cao theo hàng dọc
thề trung thành quốc gia này
từ bỏ sự trung thành tổ quốc kia
cuối buổi lễ tôi xoá sạch lời quốc ca khỏi trí nhớ.

bước ra khỏi toà nhà nhập cư
tôi để lại lá cờ nền trắng, sọc đỏ, nhiều ngôi sao xanh trên ghế ngồi
tôi cũng không vẫy nó vào cuối buổi lễ.

bước đi chậm rãi một mình trong bãi đậu xe
tôi tự hỏi, điều gì sẽ ràng buộc tôi với vùng đất mới này?
có phải tập nghe những câu chuyện cổ tích mới? 
và vùng đất cũ với những câu chuyện cổ tích có dần nhạt phai?
ôi, những câu chuyện cổ tích tôi đã từng bị mê hoặc.

ngày bước xuống ghe
tôi như hột é ngâm trong nước
thời kỳ ngực hông đùi bắt đầu trương nở
biết mình khởi đầu cuộc hành trình có kinh.

tôi nhớ cây chổi
treo ở cửa vào ra phòng bếp
mẹ tôi siêng
quét sạch đất trong tiếng súng nổ đì đùng từ xa vọng về
ánh hoả châu rọi ngược tròng mắt mẹ nổ đom đóm trong đêm
ngày ba bữa mẹ bày mâm cơm cúng
vùng đất âm khí hung tàn buộc chặt lưng mẹ.

tôi bỏ lại đằng sau
mảnh tường bên hông nhà lủng đầy vết đạn
cội cây già ngoài ngõ giăng băng-rôn kêu gọi người dân hãy đồng lòng
đi vào nơi gió cát 
âm vang bước chân tôi rảo theo sau đoàn người rước mộ
khóc than bằng ngôn ngữ chiêm bao.

những năm cuối ở thế kỷ trước
tôi chọn thế đứng dạng hai chân
một giẫm đạp đất nơi này – một trấn thủ đất nơi kia
ngày ấy hai chân tôi quả thật mạnh mẽ
vậy mà biết bao lần bị chúi ngã.

những năm đầu thế kỷ này
tôi chọn thế đứng bên lề
không thuộc về bất cứ vùng đất nào nữa cả
lửng lờ hít thở chút tự do cả đời tự tạo.

đất tôi sinh ra tẩm liệm mùi biển mặn
người và vật chết vì đói vì đạn hoặc vì thiếu hiểu biết
họ choáng ngợp khi nhìn thấy cây thánh giá lần đầu tiên trong đời.

tôi ước khi hồn vừa lìa khỏi xác
được chui vào kẻ nứt đường chân trời
hình thành hạt bụi trong tử cung mẹ
dẫu là,
một sự rỗng không muôn trùng

—-

9.

anh hứa sẽ tạo hình xăm từ vết sẹo của anh dành tặng tôi
tôi không bận tâm loại mực xăm trên da thịt anh
vì tất cả giữa hai đứa giờ thuộc về thời-đã-qua.

điều duy nhất,
tôi phải tự bảo vệ.

với cá tính mạnh mẽ và đam mê chết người
cùng những thứ vụn vặt thường ngày tôi ưa làm khiến nhiều khi anh bảo tôi giống bà già lẩm cẩm nhưng hết sức bền bỉ đáng yêu.

sống nhiều năm trên đời
yêu-ghét như vết chân chim mờ nhạt ở khoé mắt
thế nhưng thỉnh thoảng,
người thân yêu vẫn làm tôi đánh mất mình trong chốc lát.

thời tuổi trẻ,
tôi nắm chặt bàn tay để nhìn thấy đường gân nổi cộm
cho đó là sức mạnh
rồi khờ dại nghĩ vì nhân loại tôi phải săn tay áo chứng minh.

anh đã đợi em từ kiếp trước. anh nói
nếu có kiếp trước, em là thằng bé câm. tôi nói
em hãy tin tưởng vào tình yêu của anh. anh nói.

chia tay anh
tôi dời đổi cuộc đời mình lên sống giữa bầu trời
suốt ngày cần mẫn ngồi tách
biệt nghìn tỉ ngôi sao
rồi tự thưởng
nụ cười của kẻ chiến thắng được khối âu sầu.

anh tuyên bố
nếu cần, sẽ bắn
bất kỳ ai đó
rồi kéo lê cái xác trên cánh đồng hoang tuyết trắng
thoả thê ngắm nhìn
máu đỏ nhỏ từng giọt như trang hoàng cây giáng sinh.

tôi không phải là con bướm vàng
cũng chẳng là thiếu nữ bận áo dài trắng ngây thơ
tôi là nữ chiến binh
cần mẫn ngồi tách
biệt nghìn tỉ ngôi sao trên bầu trời u tối.

—-

11

trần nhà trắng 
trong đêm sâu
tiếng đồng hồ ngưng
đập 
gió lạnh lẽo lướt bên ngoài bậc thềm
ngừng ở chiếc dép lẻ loi mòn đế.

bếp lửa đã lâu không nhúm
hơi thở hoá mù khơi
người đàn bà thôi ngáp
đèn đường ngã tư vẫn đổi màu liên tục.

người đàn bà gọi tên mình không còn rành rõ
giọng chán chường cùng bao khó nhọc
đêm sâu thăm thẳm bọc quanh cổ
bà từng yêu tha thiết mặt trăng to và trắng
như trần nhà. 

vì sao bay lạc
chứng kiến cụm mây ảm đạm
hôn phớt lên đôi môi một thời cực kỳ quyến rũ.

bình minh xám ngắt
con bạn hàng xóm tóc rối bù quanh năm
rủ rê đi lượm hạt me chơi ô làng
niềm vui lần theo đầu những ngón tay chưa biết mở nút quần người khác phái
hàm răng non trắng lấp lánh dưới bầu trời trắng
mọi thịnh nộ, yêu sách đến từ cuộc chiến (phải) dừng bên ngoài bậc thềm.

24.

bầy đom đóm bay đi đâu mất rồi?
ánh sáng chúng mang đến có thật không?
chúng như những ngọn đèn nhảy theo điệu múa flamenco
và chúng có thể thiêu đốt cả cánh rừng oải hương không?

tôi thực sự muốn biết
như hiện nay,
tôi có được tự do trong xứ sở mỹ hợp chủng này không?

tâm trí tôi
luôn ẩn trốn trong sự bóng loáng của báng súng
đã trói chặt đời cha tôi
bao lần tôi từng thấy ông đút nó dưới gầm giường.

có lần mẹ hỏi,
màu của tình yêu là gì?
tôi thấy cha quay mặt đi hướng khác
như thể,
xứ sở chiến tranh chẳng có đất dành cho mơ mộng.

kẻ thù của cha tôi thấy trên tivi trắng-đen ngày còn nhỏ
ban ngày, mẹ liên tục lấy vạt áo lau mồ hôi
ban đêm, cũng vạt áo ấy, mẹ lau nước mắt
tôi nghĩ báng súng của kẻ thù cũng bóng loáng như báng súng của cha tôi.

mục đích cuộc chiến thể hiện điều gì?
tôi lớn lên với những lởi giải thích không hề ổn thoả
có lúc,
tôi thấy nó như dùi cui đâm sâu vào háng
hoặc như nhát dao chặt ngang cuống họng
của  bất kỳ ai từng phơi cuống rốn trên ruộng muối quê nhà.

tôi giờ không còn cha để hỏi,
tại sao có sự bất công hả cha?
như mẹ từng hỏi cha tình yêu là màu gì
ôi, những câu hỏi chẳng khác nỗi đớn đau bất hạnh
của kẻ tội đồ
bị ném đá đến chết hoặc bị thiêu đốt trên cọc.

ban ngày, dòng thác lửa vầng dương chảy tuôn trên đồi xương cốt
đêm về, ánh bạc vầng trăng lấp lánh trên đồi xương cốt
và trên cây cầu bắc ngang cánh đồng quê nội – quê ngoại
bên dưới cầu dày đặc đất sét bện máu tươi.

cuộc chiến để lại,
những cái tôi xa lạ trên đất nước xa lạ
một danh mục định hình bằng sự dở dang
và tiếng nói lạc điệu.
tôi không thể bắt những con đom đóm
thay thế cho những vì sao.


trích tập thơ ‘covid, những ngày nghẹt thở’ chưa xuất bản.

Articles by Lê Thị Thấm Vân

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)