buổi sáng êm ả
như mái tóc trôi chảy của người đàn bà
nắng vàng buổi sáng hiu hiu
chùm tường vi đầu mùa đang nở ngoài bờ hiên vắng
không gian quá đỗi thân thuộc
khuôn mặt anh chàng pha cà phê thoáng chút lém lỉnh
bàn ghế và sàn nhà lặng yên
những bức tranh trên tường lặng yên
những khuôn mặt khách cũng lặng yên
quán cà phê tôi thường ngồi hầu như mỗi ngày
âm thầm chia sẻ nỗi lòng tôi trong nhiều năm
những giòng chữ viết
những dự tính
những ý tưởng thú vị chực chờ tuôn trào
những muộn phiền, cô đơn như thòng lọng thắt chặt
mặt ghế mòn nhẵn một phần,
vì tôi
mỗi mặt bàn
là một khuôn mặt
tôi đã khóc nơi đây
tôi đã thấy tâm hồn thật bình thản nơi đây
tôi đã giấu nỗi buồn riêng nơi đây
tôi đã thương tôi cùng cực cũng ở nơi đây
cầm ly cà phê thấy tay mình run run như lần đầu
thò tay trộm tiền cắc trong túi áo mẹ
hai thìa đường cát nâu
chút sữa half & half
nhấp ngụm cà phê
tôi gặp lại tôi
nắng vàng buổi sáng hiu hiu
chùm tường vi đầu mùa đang nở ngoài bờ hiên vắng
.
Nhắn Hồ Đình Nghiêm :
Bạn chưa từng làm thơ ?! Nhưng đây là một bài thơ rất đặng. Có lẽ gặp Lê Thị Thấm Vân là một khúc quành của đời sống chăng ?
Sử Văn Mặc
tôi cũng thường la cà hàng quán
tôi gọi Colombien noir
tên hầu bàn mang gương mặt kháu ó
tại sao đôi ta chẳng hề thấy nhau
những bức tranh treo câm lặng trên tường
bởi tôi chẳng biết làm thơ
hay do một điều mê muội nào khác
tôi nhớ lại ngày cũ
hai đứa gặp nhau lần đầu
bạn về khách sạn cùng chị Quế Hương
mái tóc dài rũ che
đôi mắt to sầu muộn
đêm Virginia đầy gió chướng
cánh cửa đóng lại
nhốt tôi ngoài hàng hiên
trên tay cầm chặt cuốn “Đôi Bờ”
tôi muốn được chuyện trò cùng bạn
như từng làm với Ngô Nguyên Dũng
có cho tôi địa chỉ email không?
dĩ nhiên thầm lặng qua Da Màu
hãy bỏ thêm đường
vào tách cà phê tôi đang dần nguội.
thân mến