ai ném vào tôi
chút buồn chút vui
chút hoài niệm chút luyến tiếc chút hững hờ
không còn là một phác thảo dự cảm thầm lặng
nhiều khi tôi nhắm mắt
thấy mình bị cuốn trôi trên dòng cuồng lưu
tiếng la hét than khóc đinh tai
và rồi tất cả đắm chìm trong vòng xoáy ngợp thở
ngập ngụa tiếng ồn trắng trong bụng cá khổng lồ
không một lời độc thoại dù bâng quơ
tôi nằm cuộn mình như trẻ sơ sinh
ngất ngư sau cuộc thoát thai
nương náu trong tiếng khóc làm nhạc nền
cho một thời không lựa chọn
ai ném vào tôi
giấc mơ thì thầm trên khung bố không áp đặt
những mảng những mảnh bố cục cô đọng
đứt gãy trong hành trình biệt xứ
từ khoảng đời hun nút vời vợi tháng năm dài.
khi tỉnh giấc tôi tưởng mình ngủ
dưới bầu trời đầy sao
thật ra dưới trần nhà sơn đen
với nhiều đèn led nhỏ nhấp nháy
trong kỷ nguyên mới
đánh vật giữa hai bộ nhớ
cứng và mềm
vô cơ và hữu cơ
nhắc nhở tôi ở đây
những điều tệ hại trào ngược qua đường miệng
những toan tính ngông cuồng như phún thạch
chực chờ vượt thoát qua thanh quản
ngang nhiên chủ động tái tạo lịch sử
hư cấu anh hùng lạ lẫm vươn dậy đi vào sách giáo khoa
trên tượng đài vĩ đại
mẹ thút thít
và đây không là mô hình điện toán vi mô ngắn hạn
mà là hiện thực đau nhức vĩ mô nửa thế kỷ dài.
.