tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
ánh quang vút qua đồng cỏ vút qua buổi chiều níu kéo lộ trình
một tung bờm tung vó hí bay một rũ bờm rũ rượi nghiêng chếch
thằn lằn đau đứt đuôi đâu đổ đốn
Vẫn còn, trên đất nước ta, những mảnh đời rách nát, rút máu nuôi mồm theo nghĩa đen, thậm chí có cả những làng bán máu. Nhưng khi nghệ sĩ, người nuôi khí của một dân tộc phải sống còn theo kiểu này, nỗi đau khủng khiếp kiểu khác, thành nỗi thẹn. Cho ai ngày ấy? Cho ai bây giờ?
Sáng hôm đó tôi với nàng còn đang phân vân có nên đi đầu nguồn con sông đó hay không thì chợt thấy có con thuyền đang ngược về phía thượng nguồn. Nhánh phụ lưu đó phát nguyên tận vùng rừng núi phía tây nam, mãi gần tới quê nàng mới đổ vào con sông chính chảy qua quê nàng. Làm như biết trước mọi sự, người chèo thuyền chèo thẳng vào…
ông ta mang theo một nhân dạng bên cạnh
bằng bàn tay ông xét đoán cơ thể người đó bên mình
ông cảm giác và nghĩ mình đang tưởng tượng
có thể sự cô độc đang đánh lừa ông
chủ nghĩa lạc quan của tôi
là thói quen được kiểm chứng từng ngày
mặt trời mọc trên biển Đông . . .
metro Paris vẫn chạy . . .
nóng tợ lửa đổ / mồ hôi háng đàn bà
núp bên hông quán zen
vẫn ngửi ra những ai
những ai / khiếp!
Thay quần áo, anh rót cho mình cốc rượu, đến ngồi ở sofa, quen tay bấm nút ti vi. Màn ảnh mở ra với đoạn phim feuilleton có khuôn mặt người nữ tài tử anh thích. Người đàn bà trên khung ảnh chẳng có chút gì dính dáng với Michèle từ vóc dáng đến nhan sắc, ngoại trừ họ cùng là đàn bà với nhau và chỉ vì vậy thôi mà trí óc anh lại quay lại với Michèle.
Trong một ngày x tháng y năm z
Một ngày như bao ngày bình thường khác
Gã chợt reo lên trong ý tưởng:
– Phải nguỵ trang lại bộ mặt của gã…
Vết máu khô trên tấm thảm mục nát
Căn phòng nhỏ
Chứa đầy ánh mắt
Của những đêm tôi ngóng tìm người con trai tôi yêu
Những lời lẽ trong một bản di chúc, lại gọi là “di chúc lịch sử”, cần được ghi lại trung thực, chính xác, nguyên trạng, chứ không thể ghi… đại để, đại khái, đại loại. Cũng không cần phải “biên tập”, “biên chế”, không cần phải sửa sang cho chỉnh đốn hơn, thêm thắt cho đầy đủ hơn, tỉa tót cho gọn ghẽ hơn, gọt dũa cho văn vẻ hơn.
Cứ tưởng rằng từ đó về sau sẽ vĩnh viễn làm chúa tể sống trên xương trên máu kẻ khác, không ngờ gậy ông đập lưng ông, lại đến phiên chúng bị những con chim “lạ” kia “phản phé”. Cờ bạc bịp mà! Loài chim “lạ” kia còn hung hiểm hơn, tìm ra vô số lý do để “ăn thua đủ”. Chẳng hạn chúng phán: trước nợ ta, nay phải trả cả vốn lẫn lời.
Những họa sĩ graffiti đã sáng tác nhiều tác phẩm chồng chất lên nhau. Tính chất triệt tiêu cạnh tranh cũng không khác gì trong thế giới nghệ thuật thuộc dòng chính, tại các phòng tranh thương mại và viện bảo tàng, nơi luôn xảy ra những bon chen giành giựt của hàng trăm ngàn nghệ sĩ khắp nơi.
Những Cơn Mưa Mùa Đông xoay quanh ba nhân vật chính, chú bé Vũ, ông già, và mẹ của Vũ. Hai nhân vật phụ là Cung (bố của Vũ) và người đồn trưởng (chồng sau của mẹ Vũ). Câu chuyện xảy ra ở một vùng quê miền Trung không tên. Những cơn mưa mùa Đông lạnh lẽo bao trùm lên vùng đất này…
Tôi đang nằm dưới một pháo đài chìm, có khác gì nấm mồ hoang trong trí tưởng? Tôi nằm im. Tôi muốn tan ra trong sự yên lặng của đêm. Trí óc tôi có thể tự do ngắm nhìn thân xác. Tôi nhìn nó – cái thân thể có ở tôi suốt một phần tư thế kỷ nầy vẫn có thể làm tôi cảm thấy lạ hoắc? Tôi thấy lòng hoang vu khi nhìn xuống mỗi vuông da thịt.
em làm duyên
khoe cái khoang bụng trắng ngần
tôi ngồi làm duyên
cười với cây trụ điện
tưới đã mấy mùa mà chẳng thấy ra hoa
Sử lịch là tiếng tru dài
Vũ trụ là tiếng ngáp dài
Tôi nhai một rừng hương của chữ
Khắc văn trên vách mây
Phun đỏ bình minh hoàng hôn mù
. . . thật vậy
gửi đi được năm ngàn cái junk mail
xong / thở ra nhẹ nhõm. và
– sống
Họa sĩ Jorge Colombo sử dụng chức năng Brushes trong iPhone, dùng ngón tay vẽ những cảnh trí đô thị, sinh hoạt xã hội xảy ra trước mắt mình
NHỮNG NGƯỜI LÍNH THỢ là một tập sách viết về những người Việt Nam bị chế độ bảo hộ trưng dụng làm lính thợ trên đất Pháp. Tập sách nhằm để người Việt thế hệ hiện nay biết những đồng bào ra đi trong các cuộc hành trình ấy đã bị rơi vào hoàn cảnh như thế nào. Đồng thời, để lịch sử nước Pháp không quên những người lính thợ này…
Tờ Thế Giới Việc Làm trên tay và lá khô rơi rụng đầy dưới chân. Vừa đọc tôi vừa vừa lấy bút bi đánh X vào những chỗ có thể cho mình cái công việc ruồi bu nào đó. Đã được tám dấu X rồi. Tôi đang sống qua một trong những thời kì thất vọng đói khổ nhất đời mình. Bị đuổi việc. Bạn gái chia tay. Quả thực, tôi đang trong tình trạng hết sức chó đẻ.
Là ai đó hoàn toàn mỗi sáng. Rồi đêm
lại khóc cho cái phần thật nhất
Những cơn mơ không thấy khuôn mặt mình
chỉ thấy khuôn mặt kẻ khác trồi lên
người đàn bà có nhiều khuôn mặt
đứng đằng sau những cơn mưa
leo ngược
những gãy khúc hình con dốc
Trong thời đại hậu hiện đại đa hóa, đa diện, khi con người lúc nào cũng bị ám ảnh bởi những thủ tục, tiến hành, quy trình, v.v… những điều gọi là process, cách vẽ bằng ngón tay của Jorge Columbo giúp ta tìm lại sự trẻ trung, tinh nguyên của mọi trải nghiệm.
New Comments