tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tôi cố gắng đi ngược lại kim đồng hồ, làm như vậy, tôi đã vẽ lên mặt đường một cái bóng. Tôi trố mắt nhìn nó khi đang bước. Đi kiểu này rất là mỏi mệt vì đầu phải quay lại phía sau mà chân bước đi tới trước. Tôi suy nghĩ xem hình ảnh này giống hình ảnh nào. Nó chẳng giống một hình ảnh nào hết, chẳng có cái gì quái gở và tội nghiệp hơn một người đi nhầm lẫn vào thời gian.
Nửa chừng ngô rang phưng phức Vũ Bằng
Nửa chừng hoang dại em không khăn không áo
Nửa chừng khúc Phạm Duy ngựa hồng
Nửa chừng bộ phim hài Mỹ
Tôi nghe tiếng chim kêu
Nhưng tiên đoán con đường tương lai của thơ cũng giống như cố gắng tiên đoán thị trường chứng khoán (Wall Street là nghề tay kia của tôi). Cả hai liên tục kháng cự lại việc bị chụp bắt theo cách đó. Và thơ thì còn hơn nữa bởi vì nó phát sinh từ một điều gì không thể uốn nắn được trong hồn người. (Thơ—nhờ ơn Chúa—là con vật luôn luôn vuột thoát.)
Tôi chợt rùng mình sợ hãi khi chợt nhận thấy mình như một con kiến bò quanh quẩn mãi trong một vòng tròn rất rộng. Và lời hẹn thăm Thăng những ngày sắp tới chỉ như một cái mốc, mà ở đó tôi tưởng mình đã lên đường những chuyến rất xa, rất dài nhưng thật ra chỉ vừa trở về điểm khởi đầu trên con đường tìm kiếm.
chúng ta rồi sẽ bước trên con đường
gió và bụi ấy
chúng ta rồi sẽ đến sa mạc
chẳng còn gì, sự sống lay lắt nhưng mãnh liệt
năm tháng qua mau
kết thúc một đời phiêu lưu
Ulysses về già
làm nghề hướng dẫn du lịch
Khó mà đánh giá được mức độ của cuộc nổi dậy vào năm 767 bởi vì có quá ít tài liệu còn giữ được đến nay nhưng chắc là phải có thiệt hại lớn …. Hơn nữa việc phải gọi quân từ ngoài đến cứu viện cho thấy là Đô Hộ Phủ đã bất lực. Mặc dầu thời gian của cuộc nổi dậy không dài, nhưng phần tư thế kỷ kế tiếp đó đã cho thấy việc cai trị của nhà Đường ở Việt Nam bị gián đoạn.
hồi chúa nguyễn vô tới thuận hóa
tôi ngồi một bên ông bán ve chai
một bên
ông bán cao đơn huờn tán
Năm ấy
Sa trung kim
Dân ta chế ngự thực dân Pháp ở Điện Biên Phủ
Earnest Hemmingway nhận vinh dự Nobel cao quý
Tháng Tư rụng rốn trước nhất
Trên đồng cát đóng băng
Người yêu tôi đẻ ra mười hai con rắn không đuôi
Bài thơ là một chứng minh về sự không ngừng tìm tòi, sáng tạo của người thơ, đặc biệt nhà thơ trẻ, trong việc canh tân giòng thơ lục bát, không phải hôm nay, mà hôm qua, không phải bây giờ, mà cách đây gần 50 năm.
Sự canh tân cho thơ là một việc làm chung. Không phải cái ngôi vị được dành riêng cho một cá nhân nào.
Bùi Ngọc Tấn không hì hục với kĩ thuật, vật vã với trào lưu. Với một số tác giả, việc đặt được thêm một bước trên tiến trình hiện đại hóa văn chương là toàn bộ ý nghĩa của sáng tác khiến bạn đọc vui mừng. Với Bùi Ngọc Tấn, ý nghĩa của sự trở lại với chữ là nghĩa đời.
Nặng lắm. Bởi vì ông là nghệ sĩ, là người chịu cái kiếp phải bấm chân xuống đáy đời này mà bước.
I open a blank page I open a blank page
to expand my place of shelter
no night no day
no first haste no last fatigue
Câu chuyện của O. Henry mang âm hưởng cổ tích và làm cho ta liên tưởng đến các câu chuyện cổ tích. Chính ra truyện cổ tích (fairy tale, legend) “biểu hiện cái nhìn hiện thực của nhân dân đối với thực tại …. Mạch nối giữa cổ tích với hiện thực là sự tương đương giữa niềm tin cổ tích và niềm tin vào một tôn giáo hay thể chế chính trị hoặc xã hội.
Chúng tôi như bay lên trên không trung.
Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất.
Lần đầu tiên, tôi biết đến Hoàng Ngọc Tuấn qua một truyện dài mang tên “Tuổi trẻ hư không” in nhiều kỳ trên tạp chí Bách Khoa (không rõ vì sao truyện này sau đó không in thành sách). Nội dung truyện chỉ quanh quẩn nói về tâm trạng một chàng trai trẻ vừa rời bỏ lục tỉnh đến Sài Gòn…
Lão Lang đặt xác chết lên bàn đá, gọi thằng Kiên cầm chai rượu đổ vào hai bàn tay chụm lại của lão. Lão nắn cho cái xác nằm ngay ngắn. Kiên đưa bàn tay vuốt cẩn thận cặp mắt đã lạnh cứng, chợt nghĩ tới trận đánh mà hắn từng tham dự cách đây mấy năm. Hồi đó đâu đánh lớn như bây giờ. Thế mà hắn vẫn bị thương, bị mù một mắt…
cặp môi biển lạnh
ngậm chiếc nhẫn ngày xưa
hàng ghế trống thánh đường chìm đáy nước
những cách khoảng trong chữ
mồn một nghĩa phân ly
bao nhiêu bộ trống
lầm lì da trâu mặt láng
New Comments