Category: Thơ
lost in Tokyo
let’s walk with the lights
and the rumblings and hubris
of all things humanly bright
the cacophony of white and red
of yellow and blue
this cloudy night
its shiniest hues
thơ Thường Quán
Đừng xoay lưng
khi đối đầu hay khi chia tay
với quân địch
tôi không nói là kẻ thù
nghe lại đây
quân địch
quân địch chứ không phải kẻ thù
quân địch sẽ có quyền sống
Xâu mặt phẳng sinh/hủy
(chị tôi: tài tử màn bạc Nhật)
trước khi vào đường nghệ chị là á hậu Phù Tang
chẵn 40, kết duyên cùng tuyển thủ bóng chày kém 4 tuổi
đã 6 năm
Đêm
Rồi cũng đến lúc tự nhiên những
con chữ muốn nổi cơn điên, chúng
cứ lúc tụ lại lúc dãn ra, lúc
tiến vào gần, lúc lùi xa, đậm
Thơ chu vương miện
Ta chờ chót kiếp chả hồi âm
còn chăng vài nốt nhạc dương cầm
Ta mang ra đốt [cây đàn cháy]
cháy rụi tình ta ra nước trong
Người đã toi rồi đâu khoác nữa
dù mồm có há cũng như không
Chùm thơ Gig Ryan
Ngày đẹp
Anh ta không còn yêu tôi
Những mảnh rời của tôi bay thành đội hình
ngang qua lá phổi xanh của bầu trời
Một nghệ thuật
Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá;
bao nhiêu thứ dường như đã sẵn sàng
bị mất nên sẽ chẳng thành thảm họa.
thơ Nguyễn Viện
Xác người thanh niên nằm trên đường trong một vụ đụng xe được đắp bằng chiếc áo mưa của một người nào đó trong số những người đứng xem
Bắt Đầu
Nàng trút cởi bí mật úp trên vách đá và trầm mình vào im lặng tìm sự an toàn
mật mã chiếc chìa khóa mở cửa một nỗi đau kinh hoàng
căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
tràn ngập âm thanh và mùi hương phản cảm
tiếng động tình của cô gái, tiếng khóc của nữ chủ nhân, tiếng thở dài thất vọng của nàng
mùi rượu của cô gái, mùi chăn gối hơi quen của nữ chủ nhân, và mùi tóc uớt sương ân hận của nàng
Đ Ằ N G K H Ú C . T Ử U
Rượu đằng chấp chới tình cô
gió khuya hứng lạnh một tờ rẩy run
uống bao nhiêu lụy chưa chùn
bước trong thiên hạ bước cùn mằn tâm
ngọa lời cay đắng trăm năm
ẵm ngửa bồng ngửa chút cầm cố theo
Mãi mãi là lần đầu
Mãi mãi là lần đầu
Tôi chỉ mới quen biết em bằng thị lực
Vào khoảng thời khắc nào đó của đêm, em trở về ngôi nhà trong tầm ngắm cửa sổ tôi
lên núi tìm giấc mộng
núi đá trỗi
bậm trợn
từ chân trời Tây phương
hạt kim cương sáng trắng
giữa mảnh xanh lục
rừng thông phủ vùng lũng
tuyết tràn đỉnh lấp lánh đổi màu
Những Mâu Thuẫn Nhỏ
Khi ba má tôi thành hôn
vào tháng 9 năm 1975 ở Việt
Nam cả hai đều bị
thời gian đánh cắp:
đồng hành
đêm thắt lệ cầu vồng giữa nụ buồn tháng hai và trái đau tháng chạp. trên mặt tuyết cô-đơn-em, dấu tích nhớ nhung bày ra những vết chân thỏ êm ái nhịp nhàng.
ngồi xuống nhìn từng đảo-băng-kỷ-niệm lặng lẻ trôi trên biển-lạnh-ký-ức,
đo lường thể tích yêu thương, phần chìm bên dưới mặt nước miên tuởng mình.
Một Khắc Sao Băng
Câu nguyện ước tình yêu/nhân gian,
em trang trọng/thì thầm hướng về
phía chiếc sao băng
vừa xẹt xuống
kéo theo vệt sáng lờ mờ/mơ hồ
về/như những bất-tận-cùng/ nghịch lý…..vô nhân
TƯỞNG NHỚ PHÙNG QUÁN
Bút mực bị cướp giật
Anh – người muốn dùng dao
Để viết văn lên đá
Tôi muốn đá mềm đi
Cho tay người đỡ nhọc
Nhưng nếu đá hóa mềm
Làm sao biết gan người
MÙA ĐÔNG và CHÚA
Ngày hôm qua cây liễu trong vườn
thả những chiếc lá mềm như lụa
tôi rung những cành đã hết mầu xanh
cây trút xuống trận mưa vàng úa
Thơ Huy Tưởng
Đào lên một gốc hoa vàng
Ôi ta nghe động trăng ngàn suốt thu
Con giun con dế sa mù
Ngày mai thôi nhé thân phù ảo bay …
Đất rút
Trong cái vắng mặt dài hạn
của sự an toàn,
mối xúc cảm què quặt
trườn người trên mặt băng ngôn ngữ
Thành viên
anh vào phòng đây làm việc
thành viên tám bốn không sáu
anh đừng né cũng đừng đá
không ai giúp được anh đâu
Thế là, hồn ai nấy giữ
Khi bên ngoài mưa, gió cứ
rỉ rả, nguyên một đêm tôi&
m thức, chỉ để chơi; sáng
ra, ngồi tọng gần chín củ
Trăng
Trăng du đãng ngủ nhờ thềm lạnh
Muốn mời vào nhà không chiếu chăn
The homeless moon sleeps overnight on the steps outside
I really want to ask him in, but where to find the extra floor-mat and blanket?
Thơ không bao giờ dẫn đến tình yêu
Từ khi nào mà trái tim anh trở thành mỏng
đến nỗi anh có thể gõ vào bên hông của nó
và làm thơ trên đó
ở giữa nhịp đập
Okra and Moon
an okra plant was knocked down last night
the heavy rain
or afterwards the moon so cold and bright?
một cây đậu rổ bắp đêm qua ngã ngửa
mưa nát đất
hay vì sau đó trăng quá lạnh quá sáng ?
Hát nói
làm con người sống mấy chục năm
mà bể khổ trầm luân bất tận
yêu thương đó buồn pha sắc giận
vừa khóc ròng lại há mỏ cười
thơ Inrasara
Có buổi chiều không muốn làm gì cả / nghĩ / nói gì cả
cho
trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình
chảy đầy trí nhớ
if i believe
vì người đã yêu tôi,
mặt trăng và hoàng hôn
tinh tú và những đóa hoa
cao trào vàng kim và thầm lặng ánh bạc

New Comments