Mãi mãi là lần đầu
Tôi chỉ mới quen biết em bằng thị lực
Vào thời khắc nào đó của đêm, em trở về ngôi nhà trong tầm ngắm cửa sổ tôi
Toàn diện ngôi nhà ảo giác
Tại nơi ấy từ giây phút ngay sau đó
Trong bóng tối bất khả xâm phạm
Tôi chờ đợi kẽ hở quyến rũ xuất hiện lần nữa
Kẽ hở độc nhất
Ở nơi bộ mặt ngoài và ở nơi trái tim tôi
Càng gần em
Trong hiện thực
Tiếng hát từ chiếc chìa khóa mở cửa căn phòng xa lạ càng vang vọng
Chỗ em hiện ra cho riêng tôi
Ban đầu em hòa nhập hoàn toàn vào ánh sáng
Góc nhìn lảng tránh của bức màn
Tôi đang ngắm say sưa cánh đồng hoa nhài trong ánh rạng đông dọc theo con đường dẫn đến miền Grasse lân cận.
Mắt liếc nhìn của những thiếu nữ hái hoa
Phía sau họ đôi cánh đen tuyền rũ xuống những nhánh cây trơ trụi
Trước mặt họ giao điểm ánh sáng chói lòa
Bức màn vô hình được kéo lên
Giữa sự mê loạn những cánh đồng hoa trườn lượn sóng chạy ngược về
Em níu chặt thời khắc dài dăng dẳng không đủ mờ cho đến tận giấc mơ
Em dường như là có thể
Vẫn như thế trừ phi tôi chưa bao giờ nên gặp em
Em giả vờ không biết tôi đang ngắm nhìn em
Tuyệt diệu thay chính tôi cũng không còn chắc em có biết
Sự vu vơ của em khiến tôi chảy nước mắt
Một đàn lời giải thích vây quanh mỗi cử động
Cuộc săn đuổi ngọt dịu
Có những chiếc ghế lắc lư trên sàn gỗ có những cành cây cào xước em trong khu rừng
Có một ô kính cửa hiệu trên đường Notre-Dame-de-Lorette
Cặp chân yêu kiều vắt chéo vướng vào đôi vớ da
Rực rỡ loe ra từ trung điểm của nhánh cỏ ba lá trắng muốt
Bậc thang lụa mượt sổ tung trên khắp xoắn dây lá trường xuân
Tại đây
Tựa mình vào vách đá
Lần hiện diện và sự vắng mặt của em nung nấu nỗi tuyệt vọng
Tôi khám phá ra bí mật
Lòng yêu thương em
Mãi mãi là lần đầu