Articles by Chu Vương Miện
hai bài thơ
xem bói toàn thấy maquét nha lòi ra toán là rácthi hương đậu tam trườngøvề nhà hành nghề nho y lý sốtha hồ mà nói khoácngười sáng mắt nhìn chả thấy tương lai?người mang kiếng …
Xong nợ & Thơ yết hậu
người nằm trong quan tài [trong nhà quàn]
mơi đưa ra chôn ngoài nghĩa địa
nửa nắp quan tài che khuất chân
nửa trên khuôn mặt son phấn [không nỗi tệ]
bậu [qua]
bậu thư về nói quên hết trọi
chả nhớ gì đất mũi cà mâu
chỉ gọi bằng phôn không dám nói nhiều
qua viết thư tay dán hột cơm dầy cộm
Thơ Chu Vương Miện
cứ gối đầu mãi trên pho Kiều
mà ngủ
có 1 lúc nào thảng thốt
hóa thành xương khô trong mả
bây giờ thế kỷ 21
mà cái đầu chỉ cảm nhận được
thơ Chu Vương Miện
cây cầu kè có lần em qua đó
giòng kinh làng vẫn chẩy quẩn nhà anh
thuyền tam bản thường cột gần đầu ngõ
mười mấy năm tuổi thơ đó để dành
Thơ chu vương miện
Ta chờ chót kiếp chả hồi âm
còn chăng vài nốt nhạc dương cầm
Ta mang ra đốt [cây đàn cháy]
cháy rụi tình ta ra nước trong
Người đã toi rồi đâu khoác nữa
dù mồm có há cũng như không
Hát nói
làm con người sống mấy chục năm
mà bể khổ trầm luân bất tận
yêu thương đó buồn pha sắc giận
vừa khóc ròng lại há mỏ cười
Sắc không / Rừng xanh núi đỏ
mình xử với nhau giống kẻ chết trôi
lềnh bềnh vật vờ trôi tới trôi lui
kẻ nằm xấp người thì nằm ngửa
giữa kinh hai bên giải đất bồi
trong đầu chị thiên kinh vạn quyển
chị dậy mọi nơi dậy đủ sắc người
chị dậy họ đừng ăn lông ở lỗ
thơ Chu Vương Miện (#9)
Ta chờ chót kiếp chả hồi âm
còn chăng vài nốt nhạc dương cầm
Ta mang ra đốt [cây đàn cháy]
cháy rụi tình ta ra nước trong


New Comments