Category: Thơ
Người Thua Cuộc đọc Kẻ Thắng Cuộc
Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc
Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi
Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở
Tôi Muốn
đi khỏi đây
tôi muốn đi khỏi đây đêm này
ngay trong đêm nay
khi những con chuột còn đang rượt đuổi nhau lào xào trên mái tôn nhòe nhoẹt ướt
Mặt trời đi về đâu
mặt trời ngả xuống
chẳng biết nằm chỗ nào bên núi bên kia núi
ta đứng giữa chiều mà tiễn người đi
Mắt-mắc (mắtc)
Thật sự khi nhìn vào gương tôi thấy là đôi mắt
là mắc
cái đui vút cong theo sáng ngày rất vội
Sớm mai em
Có đêm nào như đêm nay
gối đầu lên trang giấy trắng tinh nghe chữ mọc da diết
tôi rơi xuống vực ký âm quá vãng
ở phố sinh từ
Đang lúc này – giữa đêm
sự thực (tiếng chó sủa dưới đường
không nói làm gì) nguyên câu chữ
ngữ nghĩa tự thân hết sức rạch ròi
Trầm hương em cột
Muốn im như đá tảng
mà nỗi nhớ mọc chân bò vô thức về phía nhau
muốn chôn sâu như nấm mộ
đâu dè ký ức phún xuất cơ man tàn tro
Song [with Q]
Ngày hết, năm hết, những cánh đồng đi băng qua
Chuyến xe đi vào ngày hết năm hết
Màu vàng cháy cho tới hết, của nắng hạ
Của trái đất, của mặt đất, của tất cả, của không ai, của bạn
Một lần Hội An
chỉ một lần đưa tay
vuốt ve da rêu
mượt xanh ngói cổ
miết rất dịu dàng mà ký ức bật cháy
Hoa ngẫu nhiên
Đắng những nẻo lên xuống
Lưng chừng như cái ngó đầu đời
Và vất vưởng mãi mãi mây ngon đè núi
Những mảnh khăn tung toé
trắng như
nơi dằng dặc mù trời của lương tri cùn mằn xương xẩu
làm gì còn ai nhớ cuối năm con đường truy sát
những kẻ lội bộ trượt tuyết thủng thẳng
Nàng ăn cái đần độn của hắn
nàng có một ông chồng mặt béo bụng béo và cái miệng nhai không nghỉ
mà như vậy nàng mới có cơm ăn
nàng ăn cái đần độn của hắn
tôi không thể vượt qua
những con bò trì độn
tôi ở giữa chúng tìm thấy
người mù sành điệu
cuộn lại bao tiếng chuông
Trộm
tên trộm lướt qua nàng
hắn leo qua tường
biến mất trong đêm
hắn mang đi những gì có thể
Bức tượng
Anh trà trộn vào đám đông
Đứng nhìn lên bức tượng của mình
Bức tượng bằng đồng
Mũi thẳng trán cao
Một ngày cận ngày giáng sinh
rất khẽ
từ góc gian bếp bên phải
con nhện bắn đường tơ
và đu vèo về phía góc tay trái
Ở nơi chỉ có chúng ta
em bảo sẽ rơi xuống vực
đơn giản như cái kiến
ra vào vòng tròn vô cực
em bảo sẽ chết đuối
Khi heo rời xa chuồng
Khi trăng thu tròn lựng
Khi heo rời xa chuồng . . .
Em bao giờ đã định
Đổ hồn mình vô khuôn?
Đôi Bàn Chân Em
Khi không dám nhìn dung nhan
Tôi nhìn đắm đuối đôi bàn chân thương
Cong cong yểu điệu xương xương
Đôi chân nho nhỏ dặm đường khổ qua

New Comments