Category: Thơ
ngã tư ♦ chiếc hộp
kẻ mơ không biết mình đang đối thoại
bật dậy nói chuyện: đầy các xung đột vô hình
hiển linh
Đình Chỉ Một Cánh Chim ♦ Vong
Rớt xuống khúc ruột tràng thiên
chim vỗ cánh bay về khuất tịch
không còn ai nhận diện vẫn nụ cười tánh linh
Cô độc
bức minh họa thân tôi không thuộc một bản thảo
bản thân tôi không tượng trưng, không đại diện
làm gì có bất kỳ ý tưởng, cuốn sách, chủ nghĩa nào
ASDFGHJK
Ấy rứa, tôi đi chân đất qua một loạt kỷ niệm của mình,
Vấp phải vú, té sấp, ụp mặt vô cái bụng nóng hổi nào đó còn thở
Rồi kéo một hơi thuốc phiện từ lỗ rún họ
Những Ngày Không Thể Làm Thơ Được
những ngày không thể làm thơ được
tôi đã vòng quanh hết một ngày
tôi vào trong mơ rồi bước ngược
cười với khôn cùng
Vói hái chùm xanh
Giấc trưa ai bày biện thô mộc
Chẳng. Dẫu một khe hẹp để may ra còn về
Rừng chiều tuyết đổ dừng chân
Rừng này của ai tôi nghĩ tôi biết.
Nhà anh ở mãi trong làng, tuy nhiên;
Chẳng hay có kẻ dừng lại trên yên
dòng kênh trong, đục
đâu cần hiền triết
trẻ, già
chiều chiều thả nổi trôi
lục bình xuống lên
ni lông lọ chai đủ loại hình
Khúc quành ♦ Một người, và bất kể
Một người, và bất kể là ai, trú ngụ trong đầu tôi như một căn nhà trống, hắn vào, hắn ra, hắn dộng từng cánh cửa sau lưng, bất lực tôi đành chịu nhịn sự gây hấn. Một người, và có lẽ là tôi, cầm trên tay những ý nghĩ riêng tư nhất của tôi…
Ngày 2 tháng 4 năm 2013
Tại sao nhà phải có cửa? nếu không, làm sao vào trong? Tại sao cửa phải có nhà? nếu không, mở ra đi đâu?
Có …
trong ngột ngạt pha lê
1. Để có riêng cho mình một chiều kích Những mảnh tâm thức trót ngộ nhận không hề rơi tự do …
nơi đám mây đã chết
phía rừng biêng biếc xanh là nơi đám mây đã chết thực bì xây nên nấm mồ cho những chuyến lãng du và giấc …
thoái vị của hoa phồn
êm ả bờ tre nơi những đôi chim từng gút mắc trong bụi trên máng gương ngói hừng sáng tươi …
thơ gì mà rời rạc
Thắp nhang đi rồi ra ngoài hút thuốc. Một cái tên lên kệ những cái tên. Bà vợ khóc nhẹ nhõm. Mấy đứa con không biết cha mình viết cái gì. Sửa sửa khăn tang, quẹt quẹt Ipad. Chờ chút hình sẽ lên Facebook. Nhỏ nhỏ thôi cho nó nhanh, thấy mặt là được rồi. Đâu ai muốn biết hết một điều gì.
cử chỉ
tôi muốn làm đẹp mặt đẹp mày ngôn ngữ
toang hoang
cửa nhà sấm trống đù đì
sự bất lực tuồng như gã canh me thường trực
trên những lốn mòn tu hao
những trụ đèn da nhám
con ho thù …
nhớ phạm duy
… gửi phan quỳnh trâm
Câu “mùa đông thì thực tệ lậu..” được tôi viết lên miếng mành cửa sổ đang chuyển động lúc nhanh …
Vết thương của ô cửa nắng
đêm giả vờ vì mặt trời làm duyên giận dỗi chiếc bóng đè lên vết thâm bụm lại tiếng thở hắt lên nhẹ nhàng …
Những Bông Hồng Trắng Bắt Đầu Héo
có khi tôi thấy mệt vội đứng dậy sợ không còn đủ mệt để đứng góc nhà kia những bông …
Chiều tháng Chạp
tôi vô tình chạm vào tôi hình dáng ngày vui không còn nguyên vẹn chỉ còn lại biên dạng một buổi chiều nao nát
từng người …
Givral
Đã từng có nhiều người ngồi nơi đây nhìn góc phố sau đêm dài ngủ muộn, khuôn măt trẻ trung non sữa, hay hằn …
3 bài thơ tháng 1
ngồi
như không đầu
đầu
như không thân thể
buổi trưa
như không buổi sáng
rồi thời gian
thành một bát cháo
nhưng tôi không thấy khát
khi bàn tay vẫn mọc tiếp
gió quỉ
Gió xé đại lộ
Bứt hai lòng phố
Gió ngấu nghiến
Nuốt trửng mùa đông
Khục khặc ho trong vòm môi đêm
Như lưỡi loài rắn tứa nọc.
Gió xoáy tàn tích
Sáu mươi ba năm tôi chôn dấu
Gốc rễ thốc tháo
Bật …

New Comments