Category: Sáng Tác
Chuyện của nư buồn
khởi đầu từ dạo mất thành. uất ức
những thường tình bày không thực
đổ mực lan tràn trớ trêu
Bờ Bên Kia- Chương 12: Phần diệt
Một cô gái điếm rẻ mạt trong xó xỉnh Nollendorfplatz phải khó khăn lắm mới nướng được ổ bánh táo. Bánh hơi khô. Chắc là miếng bánh cuối cùng.
“Cô làm bằng táo gì?” Tôi rụt rè hỏi
Giai Thoại Về Chế- Con Đĩ Ngựa
nghĩ tới thơ – hễ
đâm bất động
bất kể khi đấy tôi đang ngồi/đứng
hoặc nằm- thế rồi
bài thơ tự sự về tình yêu rẽ sang bước ngoặt
rao-vặt 2 & 3
nghề nghiệp: buôn ve chai đồ nhuôm chôm chỉa
vàng thau lẫn lộn
giấy vụn: giải thưởng, văn bằng, nhạc bản cấm, bao cao su quá hạn sử dụng, áo ngực trung quốc bị xập xệ, các thứ
hơn 40 năm kinh nghiệm
Kẻ Cuồng Chữ & Chữ Braille
Trong giờ học, vang lên những tiếng gõ lóc cóc, từng tiếng gõ đều, rất nhanh. Một lần, cô giáo thử đưa tay sờ lên mặt giấy, em thử đọc cho cô biết em đang viết gì, cô nói. Trò cầm quyển tập đứng dậy, dùng bốn đầu ngón tay mò mẫm
sáng tác * chúng tôi vì đàn ông * jihad
đàn cò đàn gáo vi ô lông
đặc sản phường khóm
xả láng
chúng tôi vì
đàn cò đàn gáo vi ô lông đàn ông
the afternoon * chiến sự * thúc thủ
dây cột. tù và sưng. ngón cái
tất tả mẹ. ẵm bồng suối. thơ
cái túi thuốc đèo lên ngắc ngoải
sụp lạy. muôn niên. trán bệ thờ
EM CŨNG YÊU EM
Cô vẫn đi tới cái bàn, ở đó cô đã đánh tia sét đầu tiên, và anh là cột thu lôi. Cô nhìn thấy dòng chữ: “Anh cũng không yêu anh”.
Trái tim cô nhận ra sự đau khổ của anh. Trí tuệ cô dịch ra: “Nho còn xanh lắm”.
chùm thơ Vũ Uyên
Nghìn năm
Tôi trở thành người chăn dắt những buổi chiều
Mỏi mệt vây quanh linh hồn
Bàn tay đầy tóc
Xổ ra như dòng sông nước mắt
Chùm thơ về quê nhà
Chống gậy ra đầu ngõ
Rẽ tay phải hẳn qua nhà con trai thứ
Rẽ tay trái phải ngang nhà con gái út
Đi thẳng thì không có đường
Bờ Bên Kia- Chương 11: Đòn chân sát thủ
Ba Jemes là người Việt, mẹ là người Đức. Những sinh viên ưu tú người Việt được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cho sang châu Âu du học, chẳng biết trúng gió gì mà lại phất phơ theo cộng sản. Hội đoàn chống cộng mút mùa của ba choảng nhau với chi bộ thờ ma cộng sản suốt hai mươi năm liền, bằng miệng, bằng chân ghế, bằng cà chua…
những chữ không tựa
mắc kẹt lưới đêm
tôi nhìn quanh không thấy bóng mình
lũ cá mắc lưới người
mắt nước
xếp im lặng lên nhau
những ý tưởng
Trong đầu tôi một vài ý tưởng
Rời rạc như những xương cá khô
Đâm qua đêm
Màu tối chảy ra như máu tràn vì gai nhọn
Một vài gương mặt khóc
Bưng bít bóng đêm
Quán cà phê Tổng Hội
Ngày mai, anh em sinh viên chúng tôi ở trường Ðại Học Sư Phạm có tổ chức một buổi hội thảo lên án cuốn sách độc hại này, sau đó chúng tôi sẽ tiến hành lễ đốt sách. Mời các đồng chí và các bạn tới tham dự. Riêng tối hôm nay, để bày tỏ lòng phẫn nộ đối với cuốn sách, tôi xin xé tan cuốn sách này trước mặt các đồng chí và các bạn. Ðây…
ngoa nặng * cái
lôn huyền. là nết của nhân
bươi ra trừ cộng
thập phần vi vu
thoạt đầu
tu huýt rất cừ
Quy ẩn
(Trở về như thoát khỏi nanh vuốt của phương Tây
chạy về phía phương Đông cởi bỏ
toàn thể áo vàng và lính canh).
Lá ổi
Này ranh
Có múa may gì mà đòi theo cụ Hoàng Cầm
Cụ ấy yêu từ năm tám tuổi
Nàng cưỡi ngựa tuyệt trần
Rất mê say
Bốn mươi năm trước. Bây giờ.
do người ta thích nắm đầu
thầy chùa hơn nắm kẻ có tóc!) nên họ
mơ cả chuỗi mơ giữa các trang
thờ
tuyền thần tài cực nhếch nhác
CHIỀU HÔM, MỘT NGƯỜI KHÁCH LẠ
Thật ra có ai trong chúng ta chưa từng sống như cơn mộng, đi qua cuộc đời như trong một ngày mưa, tầm nhìn tù mù, tai nghe tiếng động hỗn tạp, đời sống là mớ chỉ rối, tấm mạng nhện không thể gỡ ra, không biết bắt đầu từ đâu. Trong một ngõ hẻm được bao bọc bởi hai dãy nhà kín bưng, gió lọt vào không ra được, bạn có thể nghĩ số phận mỗi người đã được sắp đặt từ trước, nhưng thật ra mọi chuyện rắc rối hơn.
Cúc họa mi & Đêm phù hoa
có tiếng reo của chuông cừu từ phía chân trời xa thẳm
đêm bắt đầu mọc ra những đầm lầy cũ kỹ trên vạt áo ấu trùng
chạm vào mùi quá khứ của tiếng sấm hoang dã
giả định về thơ bửa củi
tôi cào một mà em cào hai
cào nát tâm si cửa khóa ngoài
bên trong mình tha hồ đục đẽo
bệ thần phù thành lỗ châu mai
Bạn tôi ngăn – O.K. đủ rồi
Mỗi khi thất vọng tôi quay lại. Ngồi nhìn bóng tôi châm bẩm, và lắng nghe tiếng trái tim mình đập nhịp già nua hơn, từ những chèn lách hẹp dần. Và hẳn nhiên nó luôn nuôi mộng vượt thoát.
Bờ Bên Kia – Chương 10: Phần hủy
Có đàn thiên nga nào về ngang căn nhà cũ, nghe tiếng đàn lầm lạc Tschaikowsky. Có mùa mưa nào về ngang vườn cũ, buông giọt sầu lên những lùm hoa tím dại. Tôi lùi lại, lùi lại, cho đến khi lưng mình đụng vào thành quá khứ.
Trở Về Biển
Tôi bơi qua khúc biển khác
bãi Bidong sóng gọi hồn về
lên đồi cao phạt cây vạch cỏ
tìm nhau giữa những xót xa
đốm nhang đỏ như trăm đốm mắt
khói nhang bay hay tóc ai xưa
Loạn khúc 3
cuồng nộ hồn tôi treo bóng tối tan hoang lên ngàn mắt bão
anh vì sao lạc buông rơi chút ánh sáng muộn màng
cú chớp mắt tin yêu nhá lửa
tôi cong theo rèm mi gió
thốc đáy vực sâu cháy quặn hình hài
dấu chim huyền thoại * đợi ngọn đèn vàng
dợm về tổ cũ, những cánh chim
khựng chiều ngơ ngác
đánh tiếng gợi về
từ guồng phát chẳng khác sức ly tâm
cuốn hoài vọng trầm bóng bẽ bàng
Gió Tang
Tháng năm ngày thứ tám, trận gió tận của cúc vàng cúc trắng quất cỗ xe dát dày những tóc tươi xuống cõi vô biên ảo giác. Trên những bậc thang nối lên gác xép hình chữ nhật, mỗi khoảnh khắc trôi vèo, không cách gì lưu giữ được. Người mẹ ôm con mình, khiến nó chết ngạt

New Comments