Category: Sáng Tác
10 phút
Con gà trống kêu inh ỏi khoe vừa đẻ được quả trứng
Chẳng hay biết gì giặc đang tập trận ở biển đông ngay trên sân nhà mình
Cô giúp việc nhà tôi treo cái mền lên phơi
Chẳng hay biết người ta treo cờ mừng ngày người ta cướp được chính quyền
cái này gọi là thổ tả hàng xén
hôm kia cô ấy dọn hàng về nơi
tôi hằng dung dưỡng hơi thở và những chữ cái
hôm nay vì ngộp với hơi thở mùi ẩm mốc men chua và nỗi bề bộn xốc
xếch của những chữ cái
Bỏ lại đêm
tôi bỏ lại đêm
những điều chưa nói hết
những điều chưa kể xong
những điều
đêm đã nghe cùng tôi
Sáng nay, ashbery
Lúc bước vào
bầu không khí nóng ẩm cây xăng
57 gã thơ cười cười bảo điệu
nghệ này lắm khi tao chỉ muốn
lên núi, hoa vàng không
ra đảo ngày mưa nghiêng ♦ người hoang vu nơi lạc
ở nơi trống trải này chúng ta đến mùa hè
ngủ dưới đó trong chiếc giường ọp ẹp
và đêm xuống những ngôi sao tối tăm
diễu hành trên mái nhà
218
Vì các tầng không được đánh số, gằm đầu hì hục leo lầu rất dễ lơ đãng không nhận ra mình đang ở tầng thứ mấy, nếu không căn cứ vào dấu vết riêng của từng tấm thảm chùi chân. Hôm nào chủ nhà thay thảm, rất có nguy cơ đi lạc.
Thị trấn Bạch Dương (3/3)
Sự trinh tiết của tôi ít nhất cũng không bất ngờ …. Sự cuồng nhiệt của tôi làm cho cả hai ngạc nhiên. Trí tưởng tượng, như ta thấy, cũng là một chuẩn bị tốt đẹp chẳng kém gì kinh nghiệm.
Thị Trấn Bạch Dương (2/3)
[Ô]ng đặt một bàn tay lên lưng tôi. Một sức ép mạnh mẽ, những ngón tay xòe ra – như thể đang tiếp thụ từng phần cơ thể tôi một cách chuyên nghiệp …. Tôi cảm được sức mạnh lan từ ngón út đến ngón cái của ông. Tôi thích thú. Điều ấy còn quan trọng hơn là nụ hôn được đặt lên trán tôi sau đó vào lúc tôi bước ra khỏi xe hơi của ông bác sĩ.
Nuôi chim * Tiếng chuông
Tôi nhớ tiếng chuông đánh bằng chiếc dùi nhỏ
Từ chút sức lực còm cõi của bà vãi già ngoại bát tuần
Tiếng chuông không làm con dê buộc ngoài hàng rào ngừng nhai lá so đũa
hội làng * lễ hội đồ sơn
mấy lão tiên chỉ viết lại lịch sử của làng
dựng một thành hoàng
lập bàn thờ thắp nhang sì sụp khấn vái
sau đó chia nhau chỗ thịt
THỊ TRẤN BẠCH DƯƠNG (1/3)
Tôi ngồi chờ trên băng ghế phía ngoài nhà ga. Cửa nhà ga mở mỗi khi tàu điện đến, nhưng nay đang đóng lại. Một người đàn bà ngồi đầu kia ghế, giữa hai đầu gối giữ một cái túi có dây cột, đầy những gói nhỏ bằng giấy dầu. Thịt – thịt sống. Bạn có thể ngửi được mùi ấy.
Nhiệm vụ của chàng
Nhiệm vụ của chàng
Nhiệm vụ của chàng là gặt nhừ tử những mùa màng
Và đả bại lần lượt từng người khốn khổ
bài thơ càm ràm này, bạn chỉ cần tựa 2 chữ "dở hơi" là đủ, cám ơn!
bán thân bất toại thì không đúng, bởi
hắn vẫn làm việc bằng hai tay
đi bằng hai chân
thở bằng hai lá phổi, và suy nghĩ
NGÔI NHÀ LÝ TƯỞNG
Ban đêm, dù có đèn đường, nhưng những lối rẽ, những lùm cây, những bụi hoa, những góc tường, những cổng nhà đóng kín vẫn chất chứa những bí ẩn nào đó. Óc tưởng tượng khiến tôi nghĩ ra thế. Nó khiến bước đi của tôi chậm lại, nhẹ hơn, có một chút dè dặt, một chút cảnh giác. Tôi nghe được tiếng gió luồn qua những hàng rào, những lùm cây, hay chạy dài trên mặt đường nhựa loang loáng ánh đèn. Nghe cả tiếng giày của tôi giẫm trên vỉa hè, và tiếng hơi thở âm thầm trong lòng.
Chuyện chữ 1
Gã nhà thơ đóng cửa phòng loay hoay
Làm thế nào ráp nối các chữ
Mà không phải bằng sự tẻ nhạt của những kí tự chết
Không phải bằng sự lạnh lẽo vô hồn, lê thê…
Dấu hỏi của thơ
Một ngày bỗng nhiên thơ quyết định khởi
tố về dấu hỏi bị mất, thơ không thể
thở được khi sự dối trá đã đi
qua thơ, một ngày mặt đất nứt toác
khi cái bóng tư duy
nhàm chán lời thuyết giảng vớ vẩn về linh hồn
phải nghĩ gì để hư cấu âm tiết từ một hồng ân phiếm dụ
ngôn ngữ tôi muốn thoát xác giã biệt ánh sáng huyền bí
hỗn độn
và con gà gáy tiếng vàng võ, một cô gái trẻ ngồi cười trên bàn thờ
thản nhiên bia rượu
một người đàn ông gập mình sau cơn tai biến
quả trám rụng
Chuyện về cái bóng
tánh cả nể, sợ xích mích
người nhà bị đàn anh hiếp đáp
vẫn không rục rịch
đến nỗi, đất ông bà bị kè, xích xén
Tháng 4
Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước…
Chăn nuôi * Chiếc vòng * Đàn bà * Đơn độc
Thời gian trôi ràn rạt ở bên ngoài
Bên trong là cái chết
Một đứa trẻ lén lút chơi cái trò đó
nguyên nhân * aq tả truyện * chiến tranh
chấn thương cuộc chiến
sẽ còn trăm năm
không vì bom tấn
không vì da cam
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
Khi đoàn xe GMC chở chúng tôi tới Thủ Đức, tôi nhìn cái cổng trường mà phát chán. Ai đời một quân trường danh tiếng, mấy chục năm rồi đã đào tạo không biết bao nhiêu sĩ quan cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lại có cái cổng cũ kỹ, xấu xí đến mức không tưởng tượng nổi. Hai cột xi măng vuông vức, mỗi cạnh đâu tám, chín tấc gì đó quét vôi trắng cao nghệu, thêm hai cái cửa tò vò hai bên, trên đó một tấm bảng cong cong gác ngang với mấy chữ Trường Bộ Binh, chỉ có thế thôi. Sao nó lại đơn sơ quá vậy trời.
Sông im nằm nghe nước suồng sã
hết nồng / mới tách khỏi chiếc bóng
nắng tháng bảy có hình- dạng chiếc tàu chìm
tôi ngồi xuống lưng ngựa trời
bổ đôi con bướm vàng
phương trượng
mùa hè mùa hè ầm vang những cuộc diễu binh
phương trượng tung lên giời
picasso erotique nơi trưng bày vú mọc ngược lên đầu
tiếng đàn thoát ra nipples thời hồng
vết xước đầu đời
Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.
THỊ TRẤN X
Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.

New Comments