Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

Viên đạn lạc

30.04.2007

Cho đến giờ, tôi vẫn hình dung, một viên đạn súng trường bắn chỉ thiên xiên xiên, lên suốt tầng mây, đến đỉnh parabol, lao vút xuống, trúng vào một người, đó gọi là “đạn lạc”. Mặc dù bây gìơ đã biết không hẳn là thế.

Lý do tôi không phải là họa sĩ

30.04.2007

Tôi không phải là họa sĩ, tôi là thi sĩ.

Tại sao ư? Tôi nghĩ tôi thích được làm

họa sĩ hơn, nhưng tiếc thay. Như thế này nhé,

số là, Mike Goldberg

đang bắt đầu …

Một đồng xu

♦ Translated by:
30.04.2007

Giả sử có 2 điểm A và B; nếu đi từ A đến B, bạn phải băng qua một không gian trống, rất thuận tầm mắt cho những tay súng bắn tỉa. Bạn phải chạy từ A đến B; càng chạy nhanh, bạn càng có cơ may sống sót khi đến B. Đoạn đường từ A đến B la liệt những thứ mà người dân trong lúc chạy gấp rút đã đánh rơi. Một chiếc ví da màu đen có lẽ không còn gì trong đó.

Băng qua Nước

♦ Translated by:
30.04.2007

Black lake, black boat, two black, cut-paper people.
Where do the black trees go that drink here?
Their shadows must cover canada

Hồ đen, thuyền đen, hai con người giấy-cắt, đen.
Những cây đen đứng uống nước ở đây giờ ở đâu?
Bóng của chúng ắt phải phủ trùm Gia Nã Đại.

Black Blog

30.04.2007

Trên mặt đất số không (ground zero) người ta đã cử hành một đám tang mùa xuân lạ nhất trong lịch sử của con người: Đám tang băng ca. Trong im lặng khối thép nát cuối cùng trên chiếc băng ca phủ cờ sao đi qua những con mắt đau đớn trong tiếng trống di quan vọng từng hồi. Lẫn tiếng khóc We will never forget.

Đọc thơ

30.04.2007

Nếu muốn, xin mời bạn cứ việc thêm thắt mắm, muối, và bột ngọt (mỳ chính, tất nhiên) và các loại nguyên liệu khác, rau cỏ, thịt cá chẳng hạn… vào để không khí buổi đọc thơ của chúng ta thêm phần sôi nổi.

Trò đùa

30.04.2007

Sợi khói buổi trưa lắng lại giữa mùa địa ngục
Thứ màu sắc nguy hiểm của trò chơi vận mệnh
bắt đầu cơn đùa dai truyền nhiễm

Viết lên bia mộ

30.04.2007

Tôi nhớ đã dẫn em ra khỏi bệnh viện. Em chập chững trên con đường sống trâu gập ghềnh đá núi của đảo hoang như em bé mới tập đi. Tôi dọa không chịu tập, mai mốt quên luôn, không biết đi như thế nào nữa đó. Em sợ ra ngoài gặp thiên hạ. Em sợ ngồi một chỗ mai mốt liệt luôn.

Tứ Hải Nhất Gia

30.04.2007

Trong vài chục năm nữa, các thế hệ Việt hải ngoại sẽ nhận diện những di sản lịch sử và văn hóa của giai đoạn hậu bán thế kỷ 20 như thế nào? Tuy chúng ta không thể thay đổi lịch sử của quá khứ, nhưng chúng ta có toàn quyền chọn lựa cách thức và cái nhìn để làm nên lịch sử cho tương lai.

trích “rồi sớm mai im lặng sương mù…”

30.04.2007

khi cái tên gục xuống
vì những cái sống còn
có một bữa tiệc buồn
đãi bằng sự thật

Vọng

30.04.2007

Chị học nội trú Couvent des Oiseaux Đà Lạt. Ngôi trường nằm trên con dốc Huyền Trân Công Chúa. Học sinh không gọi các ma-sơ là ma-sơ, mà gọi là mẹ.Tất cả các bà mẹ …

Chiến tranh Việt Nam và Tôi

30.04.2007

Ta vốn hiền khô ta là lính cậu
Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo
Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
Xem cuộc chiến như tai trời ách nước
Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 9)

♦ Translated by:
30.04.2007

Tôi gọi Phụng. Cũng im lặng. Tôi nói vọng vào: “Nếu anh không mở cửa, tôi kêu công an.” “Chờ chút,” tiếng anh Đức. Vài phút sau, cánh cửa sắt được kéo lên. Tôi xông vào bên trong. Phụng đang nằm trần truồng trên ghế gội đầu, có vẻ như hôn mê. Tôi gào lên: “Anh đã làm gì nó?” cùng lúc tôi cầm cây kéo.

Chấm dứt và khởi đầu

30.04.2007

Sau mỗi cuộc chiến
ai đó phải dọn dẹp thôi.
Mọi thứ rốt cuộc sẽ không lượm
chính mình lên đâu.
Ai đó phải dồn
gạch vụn sang bên đường
để những xe đẩy chất đầy xác
còn đi qua.

Đẻ Sách – Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Chương 2

30.04.2007

Trước và trong khi có đời sống siêu thực, nhà văn ăn tim kiêm nhà phỏng vấn cây rừng đã góp mặt trong nhiều sự kiện, tình tiết của cuốn sách mà độc giả đang theo dõi. Chúng ta hãy chân thành cám ơn ông, và nguyện cầu hương linh người quá cố tiêu diêu nơi cõi Phật.
Hạnh phúc và Bất hạnh, cái May và cái Rủi, sự Thành và sự Bại ở đời thực và đời ảo, nơi chữ nghĩa và cuộc sống, có khác chi hai nút Copy và Delete đang đặt cạnh nhau trên màn hình kia?

Cháu tôi, nhà sưu tập

30.04.2007

Cháu tôi, mười một tuổi, thích sưu tập
phiếu bóng chày, bóng bầu dục, bóng rổ;
xe hơi bằng nhựa, xe đua, pickup;
xe lửa bằng thép đúc, chì hay gỗ;

Gliese 581c

30.04.2007

Để cho Hoa Kỳ tha hồ đến đóng chiếm những quốc gia có những tài nguyên hoặc vị trí chính trị và chiến lược quan trọng, hành tinh 581c sẽ là nơi tị nạn chiến tranh lý tưởng. Nước Mỹ sẽ tài trợ những cuộc vũ trụ vận (spacelifts) và những trang bị cần thiết cho dân tị nạn trong cuộc hành trình 20 năm và 120 ngàn tỉ dặm, nếu đi với tốc độ của ánh sáng, để đến miền đất mới.

Câu Hỏi Ngày 30 Tháng 4

30.04.2007

trang đầu của mạng tài liệu wikipedia ghi nhận:
ngày 30 tháng 4:
ngày Hoàng Hậu ở Netherlands
đêm Walpurgis ở một vài quốc gia Châu Âu
ngày Chiến Thắng của Việt Nam

the main page of wikipedia.org states:
april 30:
Queen’s Day in the Netherlands
Walpurgis Night in a few European countries
Victory Day in Vietnam

Lịch sử nhìn từ âm bản

30.04.2007

30 tháng 4 năm 1975 là ngày miền Nam tiếp thu miền Bắc. Xe tăng Việt Nam Cộng Hòa đi từ năm cửa ô tiến vào đường Thanh Niên. Dân chúng đứng hai bên đường cầm cờ vàng ba sọc đỏ vẫy chào. Gió lùa lên từ hai phía hồ Tây và hồ Trúc Bạch phe phẩy những giải khăn tang trắng cột trước nòng đại bác. Những người lính thuộc nhiều binh chủng đều bị trọng thương, nhưng họ vẫn đứng nghiêm trong tư thế trình diện nhân dân Hà Nội. Xe tăng đi ngang Văn Miếu, vòng quanh chùa Một Cột rồi chuyển hướng tiến về phía quảng trường Ba Đình. Buổi trưa, tiếng xích sắt chiến xa nghiến rát bỏng trên mặt đường tráng nhựa.

Khúc Hát Hòa Bình

30.04.2007

Thời đại nào cũng đẻ ra người điên
phá hủy bao nhiêu đền đài và của cải
giết thịt biết bao nhiêu đồng loại
điên-chiến-tranh thành thứ bệnh di truyền

Những cánh thư thất lạc

♦ Translated by:
30.04.2007

Vâng, bạn cứ việc nói thế, người Cộng sản là người thông minh vượt trội. Họ có trong tay chương trình vĩ đại. Dự án cho một thế giới hoàn toàn mới mẻ trong đó mỗi người đều có thể tìm ra chỗ đứng của mình. Phe chống đối chẳng có giấc mơ lớn nào, chỉ vài ba nguyên tắc đạo lí, cũ mòn và ngắc ngoải, để vá víu cái quần rách bươm của nền trật tự cũ. Vì thế, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi kẻ nhiệt tình, kẻ với tinh thần phấn chấn dễ dàng chiến thắng kẻ lừng khừng, nhút nhát. Họ không để phí phạm thời gian và đã nhanh chóng biến giấc mơ của họ thành hiện thực: kiến tạo khu vườn thượng uyển của công lí cho tất cả mọi người.

Cỏ lau

30.04.2007

Thịt da con người xây thành lịch sử
Vẫn không san bằng được đám cỏ lau
Gió xóa cỏ lau cỏ lau thành sóng
Lịch sử xóa người. Hoa máu từng trang

thơ rời, 30 tháng tư 2007, flagstaff

30.04.2007

buổi sáng xanh bao hành lang đi vắng
những cuộc đảo chính dấy lên từ những căn phòng mươi tách trà bộ tràng kỷ
đã nằm vào đúng vị trí những phụ chú nhem mực in
bây giờ là mười giờ kém năm, tôi và hai cây bách khô

Bài hành phương Đông

30.04.2007

Cũng như là những giọt máu hồng
Đã nhỏ xuống trong mùa xương máu
Bên trời kia, ngươi nghe gì không
Tiếng ai vọng đau mấy chiều cố xứ

THUYỀN NHÂN – Trốn Về Dĩ Vãng – Tập 3

30.04.2007

Một thanh niên quen thân với gia đình, thông minh học giỏi mà bị cản trở không được học lên, phải đi làm thợ xi-măng, chắc bất mãn lắm… Anh đi vượt biên chung toán với cô Ngọc, đánh nhau với cướp nên bị chúng phang côn vào sọ… về sau học tiếng Tây bị ngộ chữ, hóa lẩn thẩn… Mỗi ngày một lẩn thẩn hơn đến chỗ mất trí. Thế thôi… Bách nghĩ chuyện chị kể thật là giản dị.

Huế, an Arm Left Behind

♦ Translated by:
30.04.2007

Here, like an arm left behind
here, like an insistent prayer
a shiver crawling up the spine
searching the bell toll over

tháng tư & đêm qua sông

30.04.2007

 
tháng tư
mù núi đông
lạnh từ đất vàng sao rục ruỗng
á quốc xa mất, tất cả ai
quên lời hứa, đổi tên
trò chơi đổ những thanh vuông
trước lưỡi đỏ răng sắt
nổ cạnh cây thập tự
đạp tràn cửa …

Bình Thủy 1969

30.04.2007

Tôi đứng lặng người, run rẩy chạm những ngón tay mình lên mặt chữ. Cái cảm giác chạm tay vào đầu quan tài của năm 1969 bỗng hiện ra dưới những ngón tay tôi. Một tiếng nấc đưa lên thanh quản, vỡ òa ra, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Nước mắt của bao nhiêu năm tụ lại một ngày, nước mắt của những ngày đi đón xác ở Kiên Giang khô lại bây giờ nứt ra như một mạch ngầm của suối bật lên trên mặt đất nứt nẻ. Tôi khuỵu chân ngồi xuống giữa lối đi của hai hàng kệ, khóc như chưa bao giờ được khóc.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)