Category: Sáng Tác
Người con gái trên đập nước
xa, đường đi bóng mây mặt nước,
cá khổng lồ lượn dưới lạnh, em cao lên hơn,
tuyết ngừng rơi và mặt trời đông xô đầy thung lũng
Nhất Hạnh và Thập Niên Khai Sáng
Thanh niên và trí thức có gia đình theo đạo Phật nhưng phải nói trớ ra là đạo ‘thờ ông bà’ để tránh trở ngại trong sự nghiệp, thấm thía nỗi bơ vơ về mặt tâm linh. Ngó qua trời Tây họ thấy toàn những triết lý hấp dẫn nhưng xa lạ: Plato, Aquinas, Descartes, hiện tượng luận, trí thức luận, hiện sinh, cám ơn các trí thức trẻ đi học ở Pháp về, phần lớn quy tụ ở Đại Học Huế. Tập san Đại Học Huế đã mở cho họ một cánh cửa nhìn ra thế giới tư tưởng bên ngoài.
Lá Ghi
Một nhánh lá đầu tiên
Cho những bài thơ câm
Cho những lời không nói
Cho những vò rượu khô
Cho những tình bội phản
Tiếng Việt là Ngôn Ngữ của Cảm Xúc
cho quá khứ thôi phản hồi Việt Ngữ
ngôn ngữ của bản năng, của thân tình, của người con
cho hiện tại thêm trao dồi Anh Ngữ
ngôn ngữ của nghề nghiệp, của thuận lợi, của sống còn
so the past would stop reflecting Vietnamese
a language of instinct, of relations, of family
so the present can keep sharpening English
a language of career, of convenience, of survival
Giận Nhau
Nhắm mắt như là đã ngủ yên,
Lòng đầy ấm ức giận không quên.
Co ro nghe rét về trên gối
Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!
Nước lên & Tôi cũng đi cho đã &Sáng lên đôi mắt trời chiều
Nước lên! Nước lên! Dọc bờ sông
chỉ toàn rác và cứt. Lũ trẻ
đầu trọc lang thang dọc bờ sông
Thiên địa ca & Những Giờ Cùng Tận
Về trong cuộc sống tiêu sơ
Vôi tô sắc diện son mờ tuổi xuân
Thôi còn nhất điểm lương tâm
Khuya nay gầy mối tình chân với đời.
Thư Tình Viết Muộn
Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học. Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời.
Lá Mùa Thu & Mắt
Cánh tay mùa Thu bỏ vòi thật rộng
Nghìn khối thịt xương tìm kiếm, bình thường
Những chiếc lá cuối mùa rời rạc rụng
Từng linh hồn lặng chết giữa mù sương
đối thoại cùng người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu
thật thà hơn chân lý
nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa buổi chiều nghẹn nắng
Thư Tình Viết Muộn – Trích Đoạn Tiểu Thuyết
Những ngón tay thuôn sựng lại. Bao nhiêu đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ với lời ru ngọt ngào của một người đàn bà mới lớn. Ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Cô ấy hay ru con bé Amy như thế. Còn gì nữa nhỉ. Gì mà anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.
Chiếc gương tàn tật
cho chiếc gương khiếm khuyết nhưng vô song của em
Có một chiếc gương bẩm sinh đã mù lòa. Nó chỉ có thể thu nhận tiếng động nhưng không biết phản chiếu. Mọi người chê bai …
Thoát & Cầu vồng đen
Thoát
Đầu óc tôi căng thẳng. Giận hờn buồn vui trộn xà nùi. Hỏi nhờ bạn bè giúp ý kiến. Người nào cũng hăm hở chỉ bày nhiều cách. Đầu óc càng ngổn ngang trăm mối.
Lật …
Nó biến mất
Sáng hôm nay, như một điềm gở, tôi đoán rằng nó đã mất tích. Khoảng không gian thường bọc quanh nó, bây giờ chợt trở nên trống, lạnh, và nhẹ bớt.
Trong mỗi đời sống cũ, …
Thẩm tranh
Anh ấy một ngày xấu giời bỗng bị con ma màu ám. Thế là lao vào vẽ.
Say lắm, bốc lắm, quên ngủ quên ăn, có ngày vẽ mấy bức.
Bạn bè đến xem, đa phần chẳng …
Nguyễn Phan Thịnh và những đôi mắt nhân chứng
Tôi sẽ không hề gặp anh nếu không có chuyến về vội vã thăm quê hương, lần thứ hai sau hơn hai mươi năm lưu xứ. Nơi gặp gỡ: một quán ăn ở gần khu …
NHÀ THƠ NGUYỄN PHAN THỊNH:ĐỘC HÀNH LẶNG LẼ VỚI XA XÔI
Bây giờ nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đi xa, độc hành lặng lẽ, bỏ cả xứ sở nắng ấm chứa chan miền Nam, lẫn những cánh rừng phong lá đỏ xa xôi với những kỷ niệm tình yêu trong sáng, bao nhiêu dự tính dở dang trong đời. Đâu đó câu thơ anh nhắc nhớ : “Em mong sinh con ra đời / Như bài thơ anh ao ước viết xong /Sau những ngày đêm chúng mình cưu mang trăn trở / Có ngọn đèn của Prô-mê-tê soi cho chúng ta sống làm người” (Ngọn lửa Prô-mê-tê, 1982).
Bốn Thôi
đúng lúc lúc tay
bắt mặt mừng thì
liền tủi cho cái
giọng thầy chùa này
tuổi này tên này!
sao còn mở miệng
Nguyễn Phan Thịnh và những đôi mắt nhân chứng
Bây giờ thì đôi mắt anh đã khép lại. Nhưng những điều anh đã viết xuống, trước và sau khi chiến tranh chấm dứt, dưới một hay nhiều cái tên, sẽ còn đó, lấp lánh trên cao, gởi cái nhìn phán xét xuống những thế lực của trù dập, của bất công, của trá ngụy. Nhìn xuống từng ngày, từng tháng, từng năm.
Thơ Lê An Thế (#27)
Khủng khoảng của tôi không bằng cớ
là thơ
cuộc đời lại như mảnh giấy già
không viết gì thêm được nữa
văn hoá & vì & làm chi đó
vì tôi có một đứa con
nên từ thái độ một người đi xem kịch
tôi nguyện ôm trái đất nầy làm chính
quê hương
Illinois, April 25th, 2007
Thang máy thẳng mở cửa lầu đầy sách
máng nước mùa mưa xoàng
đủ ngập cỏ
mọc đoái hoài sau đông
Tưởng niệm Nguyễn Phan Thịnh
vậy là anh đã đường hoàng
bước vào căn nhà miên viễn
riêng anh,
anh sẽ hát dưới trời mưa
một khúc tăng gô xanh
cho lòng thôi buốt giá.
Song of The Defeated Soldier
listlessly flowing with the wind during the refuge runs
ghosts of uncertain times, masks of apprehension
just sit still
calm your soul
sự hàng phục ý tưởng
sự hàng phục trước ý tưởng
tôi đã phiên bản ra tôi / một gã đàn ông
ghép vào đời em / người đàn bà đức hạnh ?
với thói tật mơ màng / tôi uống cạn dòng sữa thi ca
CHUYỆN CỦA ĐÁM ĐÔNG
Đám đông của tôi nước mắt đầm đìa
Đi ra phố buồn như con chó
Đi ra phố và vui như lũ sói
Đám đông đầy trong đất nước của tôi
Vô đề, như tôi
Để chống lại những cái nắng chiều ở tuổi 71, ông Trần Huy nhắm lại một con mắt.
Nửa còn lại là thành phố xoắn bọc ông bằng những ngọn đèn đường xanh đỏ, là những …
Những vần thơ của Bác
Câu chuyện này không phải sáng tác của tôi. Tôi chỉ là người viết lại theo lời kể của cậu tôi về một cuộc gặp gỡ ở Hà Nội hai mươi ba năm trước.
Cậu tôi …

New Comments