Thiên địa ca
Về trong cuộc sống hôm nay
Nghe chân bước chậm nghe tay vội vàng
Đây rồi chặng cuối dương gian
Kiếp xưa muôn tội, thiên đàng một xa
Năm năm tôi mỏi tôi già
Cây xuân chưa nụ tàn ma ít nhiều
Đỉnh trời dốc nhọn nom theo
Chàm lưng dấu mụ còn đeo mỗi giờ
Về trong cuộc sống tiêu sơ
Vôi tô sắc diện son mờ tuổi xuân
Thôi còn nhất điểm lương tâm
Khuya nay gầy mối tình chân với đời.
Thiên cùng, địa tận về thôi
Ở đây trời đất với tôi một người.
Những Giờ Cùng Tận
Đêm nay tôi thấy gió
Thổi ray rức lòng đường
Đóng giùm tôi cánh cửa
Chắn giùm tôi tang thương .
Thời gian, ở những giờ cùng tận
Như hôm nay cùng tận một năm
Tôi phải tới chốn hẹn này
Gặp một người vắng mặt
Mập mờ chỉ thấy dung nhan
Trong đáy cùng sâu thẳm của tháng ngày.
Hẹn nhau
Ở những giờ cùng tận
Có phải em chăng người tình quá khứ
Chẳng bao giờ còn gặp mặt,
Anh vẫn nghe lâu lắm
Trong mưa rơi gió thổi
Trong nắng cháy bụi mù
Tiếng em nói giọng em cười
Cùng lời trò chuyện cũ.
Anh vẫn nghe lâu lắm
Trong tiếng xe ầm ỹ Sàigòn
Trong tiếng dế nỉ non một ngôi nhà
Miền ngoại ô hoang vắng
Em dữ dội, hân hoan
Cùng lời nguyền rủa sỗ sàng ngày vĩnh biệt
Bước đi tên mù loà tàn nhẫn tham lam
Anh chỉ được những gì đã mất
Anh biết anh yêu từ dĩ vãng
Còn em xanh biếc chân trời xa
Trên sợi dây căng giữa hai đầu định mệnh
Bật lên âm thanh sầu ngất của chiều tà.
Tan vỡ.
Hẹn nhau
Ở những giờ cùng tận
Có phải chăng kiếp trước hiện về
Ngó tôi bằng bộ mặt không quen
Đầy trắc ẩn
Bên kia cây cầu ngang giòng sông tối om
Đậu sẵn một con đò vô định
Xoã tóc hiện hình người với bóng
Chân dung tôi chụp lúc không còn.
Tôi vẫn nghe lâu lắm
Trong mưa rơi gió thổi
Trong nắng cháy bụi mù
Hình bóng tôi thấp thoáng
Như bóng hình hư vô
Mỗi ngày nghiêng xuống như chiều xế
Trong cảnh đời đang chịu ố vàng.
1972