Category: Sáng Tác
Cửa tùng đôi cánh gài
Người sư đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quặp sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như gà cắt tiết.
phía nam
em bước ra, trần trụi tay nhấc
vào cơn lũ im lặng của đời sống
mình muốn gì
tìm trong sóng đến chậm trong ngày?
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 10)
Làm tình và vẽ. Tôi cởi truồng cầm cọ. Màu sắc trong tranh tôi rừng rực. Ðôi khi tôi quẹt sơn lên cả người Phụng. Tôi vẽ những giấc mơ của con người. Tôi để Phụng tùy thích lăn người trên sơn ướt. Tôi hòa trộn Phụng, tôi, mồ hôi và nước nhờn vào tranh. Da bụng của Phụng mỗi ngày một căng phồng lên, láng bóng.
Trong cơn khát
Trong cơn khát
Ta ngoạm một vốc tuyết vĩnh cửu bắc cực
Nước chảy vào thân thể ta
Ta sống
Những chiếc mặt nạ cười
Mỗi khi hắn giở đòn, nạn nhân mạnh nhất cũng khó có thể chịu nổi ba cú đánh. Hai bàn tay hắn để những móng dài, nhọn như vuốt chim ưng, bấu vào ót nạn nhân, kéo ghịt xuống. Rồi trong cái đà bổ xuống đó, ngực nạn nhân sẽ hứng trọn chiếc đầu gối của hắn từ dưới hất mạnh lên
Madame Butterfly
Một Miko hoàn toàn không mảnh vải trước mặt Takashi giống như lần đầu cô tháo bỏ lớp áo để lộ trần thời niên thiếu. Nhưng lần này Miko mang thân hình trắng nuột quyến rũ của một người đàn bà trẻ. Vẫn mái tóc dài đen nhánh phủ hết cả bờ vai gầy bên trái.
Người chồng bất thường
Tôi đã quen như thế rồi. Bởi vậy trưa hôm đó lần đầu tiên chàng đánh tôi, tôi hoảng sợ hết sức. Chàng gây sự giữa trưa, sau bữa cơm, lúc đáng lẽ chúng tôi sắp sửa đi ngủ. Chàng xán vào mặt tôi một cái tát, giữa trưa nắng. Cả nhà lặng ngắt như tờ. Nắng bốc khói trên mái ngói. Tôi điếng người, thất lạc.
Định Mỹ thương nhớ
Hai môi của Ti lần đầu tiên chạm lên má, lên tóc, lên mắt Hậu, và cũng là lần đầu tiên Hậu ôm lấy một người đàn ông không phải là chồng mình giữa bốn bề hoang vắng, khi đốm nắng chiều đã rời cái khạp da bò, nhòe đi rồi biến mất đâu đó trong căn nhà thô sơ giữa trại ruộng. Dù cả hai có đi quá đi chăng nữa thì vẫn sẽ không có ai biết những gì đã xảy ra ở đây, ngày mai, ngày kia, tất cả đều bị chôn vùi hết. Nhưng giữa cái ranh giới rất chập chờn ấy Hậu bỗng xoay người, cúi xuống và dừng lại.
Năm 1965
Đừng nhắc tới và cũng đừng mơ ước
vì con cái chúng ta
sẽ tìm thấy
sẽ đọc
sẽ bắt đầu diễn lại.
Bài hát & Trở về nơi thắp sáng bằng một ly sữa
Khi tôi nhắm con mắt ấy lại, tôi nghe được biển trong mắt kia.
Nó mang căn nhà qua đêm.
Bằng lưỡi tôi chạm mũi tàu nó từ bên trong,
Bằng hơi thở tôi thổi
Những ngọn nến trong buồng thuyền trưởng.
Xong nợ & Thơ yết hậu
người nằm trong quan tài [trong nhà quàn]
mơi đưa ra chôn ngoài nghĩa địa
nửa nắp quan tài che khuất chân
nửa trên khuôn mặt son phấn [không nỗi tệ]
Nỗi lòng Tô Vũ
Những bận nào Trà Linh qua Đá Dừng Hòn Dựng
Dùi Chiêng về Phường Rạnh ngược Khe Rinh
Bao lần anh cùng chúng em lận đận
Bôn ba qua rú rậm luống rùng mình
Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều
Đã lâu lắm, đêm đó tôi mới thấy thằng em út tôi có chiếc chiếu đắp kín chân không trông thấy đôi bí tất buộc túm chỗ rách. Sáng ra, mẹ tôi cẩn thận gấp chiếu rồi vắt lên chiếc giây thừng căng cao ngang mái nhà. Thế là từ đây đêm đêm nghe tiếng gió rít và những hạt mưa táp vào đầu hồi tôi cũng yên chí cho các em đã tạm đủ chiếu nằm, chiếu đắp.
Lộ trình một chuyến đi
Mới đầu một cái mui xích lô
mở ra những mùa mưa
bọc kín trong trí nhớ của cái mũi.
con đường tôi đi
latte, cappuccino, mocha, short black
cà phê từ colombia, italia
và cả ethopia
đủ loại arabica đầy chất lượng thơm tho
chỉ để dụ người qua
Người chết dưới chân Chúa
Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là thù hận khi về đến Sài Gòn, đóng cửa Tổng Nha Cảnh Sát, lãnh một cái mặt nạ để sẵn sàng dẹp biểu tình.
Du chơi
bước chân vô tưởng dưới ban công đầy rêu bao phủ
những sao đêm lóng lánh, màu trăng cuối mùa hết rõ
hành lang đầy bóng hồn hoan hỉ, tiếng láy hợp âm
rồi lại thấy mình đứng tại phương đông
Vòng tay học trò
Nhưng vực sâu như mở ra dưới chân Trâm, và gió bão vừa bắt đầu chuyển mình réo sôi quằn quại. Không còn một ý niệm nào về thời gian, không gian, tốt xấu, đạo đức hay vô luân ở giây phút hoang mê đó. Nhưng Trâm vẫn còn mong mỗi được giải thoát và lẩn trốn vũng tối ghê gớm này. Sau đó, để làm gì. Tìm về ánh sáng để làm gì, Trâm không biết.
Phác họa bài thơ tình cận đại
và rồi sắc đỏ
nên được diễn tả
bằng chất xám tối của mặt trời trong mưa
những bông hoa anh túc tháng mười một
đôi môi về đêm
and yet redness
should be described
by greyness the sun by rain
the poppies in november
the lips at night
tiếng hét
chợt đứng dậy, chàng giơ tay nắm đấm
một hất đầu, mắt nhìn trời, ngẩng mặt
hít hơi dài, cho phùng đôi má hóp
mũi thổi phồng, mắt trợn, lỗ tai dương
Đêm Oakland. Câu Hỏi
Khi Đức và tôi chui vào chiếc xe cũ mèm của hắn, đêm sắp tàn. Thiện đứng dưới vòm cửa hình cung của khu chung cư, vẫy tay từ biệt. Chiều hôm qua, Thiện đi …
Bi kịch rừng
Nguyễn lắp bắp: ‘‘Ngoan nào, ngoan nào,’’ hai tay ấn đùi Xoan xuống. Nguyễn để Xoan chủ động, mắt vẫn trâng trâng soi vào khoảng mịt mùng của cảm xúc dật lạc, của mặc cảm tự ti, của cuồng vọng sắt máu. Có điều lạ, trí Nguyễn thường loé ra những mưu toan nham hiểm trong cơn khoái ngất. Lần này là kế hoạch dành cho bọn Nam kỳ, nếu phải rút đi, sẽ ra chỉ thị cho chúng tìm cách cấy mầm quan hệ với phụ nữ Nam bộ, phòng khi về sau trở vào, dễ bề thao túng.
Văn Miếu, Hà Nội
I walked down the quiet path,
pebbles worn smooth by Heaven
knows how many sandals.
Tôi bước xuống lối đi yên vắng
những viên sỏi nhẵn mòn bởi
trời mới biết bao nhiêu
đôi dép
Viết lên bia mộ
Thuyền nhân là những người bỏ xứ ra đi bằng thuyền. Còn. Em chặn tay lên ngực. Gió biển lùa qua mớ tóc khô cháy, từng sợi, từng sợi phất phơ. Những. Người. Em liếm môi. Giọng nói mỏng loãng tan vào gió. Vượt. Biên. Em bật lên cơn ho thắt ruột. Tôi muốn vuốt ngực dỗ dành cơn ho như mẹ tôi thường làm khi con bé em nhỏ xíu của tôi bị ho nhưng tôi ngại ngần. Tôi không muốn những thằng cướp biển lại lảng vảng hiện về quanh em. Đường. Bộ.
Lẽ ra
Mai hồi đó đang thành người lớn. Mắt đã liếc gương, miệng đã tươi tắn, ngực đã chanh cốm, cử chỉ đã điệu đàng, nụ cười đã e dè giữ ý. Nhưng lớn trước tuổi là đôi bàn tay Mai. Những ngón tay Mai vờn trên phím dương cầm như những bước chân chim nhởn nhơ nhẩy nhót.
Song Long còn đó, trời ơi!
sự cố khác nhau tỷ như, rủi
trợt lỡ, chuyến xe sẽ vào miên
viễn, vào hư vô; thường thường, ý
tưởng trong chàng khi ấy hết sức
xốc nổi, lòng chàng tợ cơn lốc

New Comments