Category: Sáng Tác
TÔI BIẾT
tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh
năm 19 tuổi
tôi biết bắn cả M60, M72, M79
tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn
biết hết
18, 19, 20
súng là vợ đạn là con
Hành trình Văn Lang
Người xuất gia thả hồn trôi xa về bình minh Việt Nam. Khi bình minh Việt Nam tới, người người từ Ải Nam Quan cho tới Mũi Cà Mâu đều tỉnh giấc cùng một lúc; người người vỗ trán đấm ngực ăn năn; người người nhận ra chân lý Việt Nam bị màng nhện bám che phủ mờ: “Từ trong bụng Mẹ Âu Cơ, chúng mình là những anh chị em ruột thịt, thân thiết của nhau”.
Những Ống Dẫn Máu
Lời độc thoại của một người lính Hànội: Những Ống Dẫn Máu. Tất cả bắt đầu bằng lời thề là có những ống dẫn máu từ tử cung của những người mẹ Việt Nam tới những chiến trường mà những mưu kế chiến trường thì kéo dài bất tận và ác độc
Thơ Hoàng Hữu Thanh
Hồn lạnh quanh xác người tê dại
Màu xanh ngày xưa mà nay xé đau quằn quại
Xanh mãi xanh xanh biệt tuổi thơ tôi
Quấn vào tim khắc vào trí một phần đời
THẾ RỒI, THÁNG TƯ VỀ
chiến tranh việt nam coi như chấm
dứt, tính đến nay đã ba mươi
hai năm, lá cờ mặt trận giải
phóng miền nam giương trong các cuộc
xuống đường, tuần hành nhằm phản đối
cuộc chiến đó, giờ đây được thay
bằng lá cờ của iraq, hàng
Lời nói dối toả sáng
những con quái vật ăn thịt người đang thay tính năng hành động
chúng bắt đầu nhai bằng lưỡi thay cho hàm răng
chúng nghiền thức ăn bằng những câu kinh sám hối
chúng bắt đầu săn mồi
Cuối Đường Khổ Nạn
“Ai mà biết!” Câu trả lời trụi lủi những ngôn từ của mẹ khiến chàng nghĩ bà giận dỗi vì những câu hỏi trẻ con của mình. You always think that I’m a kid! Lúc nào mẹ cũng nghĩ con là đứa con nít. Ðồng ý là lúc mẹ gom góp tiền bạc cho con đi vượt biên mười mấy năm về trước, thì con chỉ là một thằng bé không biết gì, ngoài cái địa chỉ của nhà ở Việt Nam để báo tin đã đến nơi đến chốn. Bây giờ khác rồi. Con cũng đã có girl friend, ấy quên, bạn gái rồi chứ bộ.
Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình
những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng
vô tận không
Thôi không nói nữa dù lời vẫn trào khỏi
cuống họng
Không đi nữa dù chân đang bước
con đường không dẫn về
nơi an nghỉ
của chữ nghĩa
8% & Một Mai Qua Cơn Mê
thành phố mơ một ngày chỉ lá xanh rơi
không còn rơi những bé em đỏ hỏn
rơi xuống những ngón tay ngoi lên bên mép tã
rơi xuống giọt nước mắt ghim vào người lớn
đang nằm ngửa trên giường
amnesiatic memory
the horrors of jumping
out of the burning
flames
not too long ago
flames burnt clothes off
my sister
Nghe tin bạn bị mất trộm & Kể Lại Giấc Mơ
Đêm qua tôi nằm mơ phải hoạt động gián điệp, loại gián điệp hai mang, quê tôi gọi gián điệp nhị trùng. Vì vô tình bị kẹt trong cuộc vây ráp nên phải hoạt động, không vì tiền. Tôi còn nhớ rõ mật khẩu, biết cắt đuôi, đặt máy nghe trộm, bí mật đánh điện tín…
NHỚ GIANG ĐOÀN
Mấy năm đủ quen mùi lính thủy
mùi bùn non, cây đước cây tràm…
Mấy năm xuôi ngược vùng Ông Đốc
căn cứ buồn hiu giữa Nam Căn.
CV Thơ
– Lý lịch thơ tôi: Tốt, nhìn chung
Chưa hề bài thơ nào lãnh trát tòa phạt vạ bút, phạt tù, phạt tiền
(Bị vợ con, người thân kêu nhiều, nhưng đấy chuyện gia đình nội bộ
Cũng chưa hẳn, đấy liên đới vấn đề “nghệ thuật vị vợ con hay vị cái chi chi”
đi tới cuối đường rồi … (Kỳ 7)
Tôi bảo tôi không muốn sống với ông nữa, nhưng tôi sẵn sàng nuôi đứa bé với điều kiện nó không phải là con hoang của ông. Ông ta hỏi tôi tại sao không cho ông nhận con? Tôi bảo: “Ðó không phải là điều ông muốn sao? Vả lại, tôi cũng không muốn mang tiếng nhục”. Nhưng rồi ông vẫn tiếp tục làm nhục tôi lần thứ hai khi ăn ở với một cô gái khác ngay dưới chân núi.
Trong xứ sở hàm tiếu
Họ chỉ cười nửa nụ
Trên đau khổ đời mình
Chuyện đời cha đời chú
Họ làm như vô tình
Họ chỉ ăn nửa bữa
Cho kịp bước ra đường,
Sợ rằng đời nhộn nhịp
Chớp mắt sẽ qua cửa
Họ chỉ nói …
Hoshomon
Vào mùa Xuân năm 2007, Hà Nội đưa ra đề thi cho phân khoa phê bình giả tưởng như sau:
Phần I:
(1) Hãy định nghĩa ý niệm “phê bình văn chương giả tưởng.” Giả tưởng ở phần “văn chương” hay ở phần “phê bình”? Giả tưởng là “hư cấu” hay “siêu hư cấu”?
miền viễn cảnh
tôi vò ý bông sóng của người lạ kia chiết điều to nhỏ
trong cung mơ ổ người ra ọt ạch
con gà trống gáy lên o ó
Ký ức thời chiến
Ráng chiều cháy rực trên tháp chuông nhà thờ
Ngày Nha Trang biển tím bầm mùi cá chết
Tuổi trẻ chúng tôi trầm vào cát biển nắng sóng mồ hôi và máu
Những nụ hôn vội vã trên sân ga những toa tàu đứt khúc vùi trong cỏ đen
Đúng cách
Đây là sự-thật-có-xảy-ra. Tôi đã từng là một người lính. Có rất nhiều xác chết, những xác chết có thật với những khuôn mặt có thật, nhưng lúc ấy tôi còn trẻ và tôi sợ, không dám nhìn. Và bây giờ, hai mươi năm sau, tôi vẫn còn mang trong tôi cái trách nhiệm vô hình vô tướng và nỗi khổ tâm vô hình vô tướng.
Giấc Mơ Quái Gở Tân Hình Thức
Đồng hồ điểm hai mươi lăm
giờ (!): thức dậy thúc dậy cái ý thức
sống còn ngái ngủ đang từ
từ vươn lên những khúc gân não đầu
Giao khúc chết
Sữa đen từ vỡ sáng chúng tôi uống lúc chiều
chúng tôi uống giữa trưa và sáng chúng tôi uống ban đêm
chúng tôi uống và uống
chúng tôi đào nấm mồ trong trời rộng đủ chỗ để nằm
Người đàn ông trong căn nhà hắn giỡn chơi với rắn và hắn viết
bụi đời
sao mày cứ cãi bầy cãi bướng
nhốt mày vài tuần cho mày thấm cái thân
khi tao thả mày nhớ đi khuất mắt
cấm lảng vảng cho quốc mát gia thơm
Chim Gáy Sau Vườn
Thuận quyết định không ra khỏi giấc mơ của mình, giấc mơ mà sau cùng anh đã tìm thấy, cái giấc mơ như một phủ định mọi ý nghĩa gán ghép cho những biến cố đã xảy ra cho đời anh trong mấy chục năm qua. Và bằng một cách nào đó không thể giải thích được, anh đã toại nguyện.
MỞ TƯƠNG LAI
Ngay buổi trưa hôm đó – ngày 30 tháng 4, năm 1975 – bà tôi chia của cải cho con cháu. “Mỗi người một lọ,” bà nói. Mỗi lọ thủy tinh cỡ bằng ống thuốc chích. Mỗi lọ đựng thứ chất lỏng trong suốt, nặng sóng sánh. Bà nói bây giờ quý hơn vàng. “Có vàng cũng không mua được.”
Bà gọi chất lỏng đó là xi-a-nuya.
(Viện bào chế dược phẩm Lanton trên đường Cao Thắng đã cam đoan là cực độc – máu sẽ đen đặc, ruột sẽ đứt, phổi sẽ nát, tim sẽ ngưng đập, chỉ trong vòng mười giây.)
Ba mươi năm sau Nguyễn Hương gọi nó là cyanide.
Tuyến Đường Ga Ấm Thượng
Mấy tháng trước tôi lên Sở Công An quận Năm xin giấy phép ra bắc thăm nuôi chồng. Theo thủ tục tôi đem giấy khai sinh và một cái thư của chồng tôi viết từ trại cải tạo chứng minh có người nhà ở tù. Thư phải kèm cả phong bì có đóng dấu, phải nói rõ tên tuổi, số tù, ở trại nào, lại còn phải chỉ rõ đường đi nước bước để người trong này ra thăm không bị lạc đường. Trong khi chờ giấy phép tôi sửa soạn đồ ăn thăm nuôi cho nhà tôi. Hồi đó bánh mì không được mua tự do. Mua cái gì cũng phải trình hộ khẩu.
PHIÊN CHỢ
Quay mặt ra phía sân chợ X… Hội đồng xã TL có dựng một tấm xi măng làm bảng kẻ khẩu hiệu, từ thời đệ nhất Cộng Hòa. Dạo đó người ta đắp nổi hẳn bằng xi măng giòng chữ “Ngô Tổng Thống muôn năm”. Nhưng dường như lòng hoài vọng của con người ít khi được toại nguyện, nên sau đó họ phải hối hả đục bỏ, viết lại trên mặt xi măng nham nhở một câu khác: “Hoan hô tinh thần cách mạng 1/11”.
Đẻ sách – Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Phần 1
Từ đây nhà văn ăn tim – ông Thomas Stone – hầu như trở thành một người quan sát, không là người viết sách nữa. Ở chương này, ông hành nghề của mình, một nhà báo chuyên làm phỏng vấn.

New Comments