Có một căn nhà ở đầu cành cây.
Nó đung đưa trong ngọn gió Hè.
Cái cây lớn sẽ không để nó rớt
Ngay cả khi gió tới lung lay.
Cửa duy nhất của nó là một cái mỏ. Nó mở
Ðể ăn cắp ánh sao. Bên trong
Bạn thấy được bộ sườn. Nó là một căn nhà nhỏ đến nỗi
Nó bỏ vừa vào tròng đen mắt tôi.
Khi tôi nhắm con mắt ấy lại, tôi nghe được biển trong mắt kia.
Nó mang căn nhà qua đêm.
Bằng lưỡi tôi chạm mũi tàu nó từ bên trong,
Bằng hơi thở tôi thổi
Những ngọn nến trong buồng thuyền trưởng.
Khi giấc ngủ đuổi kịp tôi,
Tôi nói tạm biệt ngôi nhà.
Tôi đặt xuống quả tim tôi
Tất cả những gì nó không chở đi hết.
Ðêm khuya những bàn tay của ta thôi làm việc.
Chúng nằm mở ngỏ với những dấu chân thú
Ruổi rong qua mặt tuyết mới.
Chúng không cần ai. Cô đơn vây lấy chúng.
Khi chúng tới gần, khi chúng chạm nhau,
Sẽ như hai dòng suối nhỏ
Mà khi vào một con sông rộng
Cảm thấy sức cuốn của biển xa.
Biển là một căn phòng lùi xa trong thời gian
Thắp sáng bởi ánh đèn pha một chiếc xe hơi đi qua.
Một ly sữa sáng lên trên bàn.
Chỉ có em mới lấy được cho tôi giờ đây.
Nguồn: Dịch từ nguyên tác tiếng Anh hai bài thơ “Song” và “Return to a Place Lit by a Glass of Milk” trong Charles Simic, Return to a Place Lit by a Glass of Milk (New York: George Braziller, 1974)