Category: Sáng Tác
Vô lý
Cái gì phải đến rồi cũng đến. Đã đến lúc hai người nói chuyện mà cứ như cãi nhau qua điện thoại:
“Cuối tuần nào cũng vô lý…”
Chưa nghe anh nói hết câu, cô đã cảm …
Sàigòn, ngày lạ mặt
Miền Nam? Một quốc gia biến mất. Văn chương miền Nam? cũng biến mất. Còn Dương Nghiễm Mậu? một gương mặt bí hiểm. Thế hệ tôi chưa kịp đọc ông. Chúng tôi hãy còn quá nhỏ, dù miền Nam tràn ngập sách báo, dù chúng tôi đi thuê truyện mỗi chiều, ngốn ngấu Duyên Anh, Nguyễn Thanh Trịnh, Ðinh Tiến Luyện, Từ Kế Tường, Nguyễn Ðình Toàn…
Homage (cho những bìa sách của một NXB cũ)
Hãy chiêm ngưỡng tạm C và R ở Cuống Rốn
tông vàng nghệ trên nền nâu già, hay cam chín nửa, trên than sẫm
một mẫu triện mảnh, đôi chữ nghiêng, gối lên, Lá Bối
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 11)
Cô còn nói có một thứ y học tâm linh cũng như có một thứ y học tình dục. Tôi bảo bé con đừng có xạo sự. Cô cười nói: “Phụng cũng từng là người bán thuốc đó nhe.” Tôi bảo tôi nhớ điều ấy, nhưng đừng nói như một con mẹ nạ dòng. Cô giận bỏ cơm.
Buồn Ga Nhỏ
Tiếng còi rú lên một lần cuối rồi cả đoàn tàu lừ lừ tiến vào bóng đêm. Đứng nấp vào một góc tối nhất của sân ga, Hảo nhìn theo đoàn tàu. Phía bên kia, Hảo thấy rõ chồng mình đang lắc lư chiếc đèn đỏ trên tay.
Hai người đàn ông Một chuyến tàu
Hầu như với mọi ngành nghệ thuật, vấn đề không phải là ý tưởng; mà, chính là cách thể hiện ý tưởng ấy.
Đây là một vở kịch vừa để trình diễn, vừa để đọc.
Chuyến tàu là hình ảnh của thời gian. Thời gian là của khán giả. Họ có thể lựa chọn quá khứ hay hiện tại, chọn giữa hiện thực hay phi thực, chọn lựa xuống ga hay đi suốt chuyến tàu.
Trên mặt phẳng sân khấu, quá khứ và hiện tại cùng đồng hiện. Các nhân vật mang trong họ nhiều dấu mốc thời gian. Thời gian là nguyên do tạo nên những phiên bản từ một nhân vật chính bản.
Nhãn Hiệu Mỹ (Viên Đạn Bắn Vào Nhà Thục)/Made in USA
– Chú có thích nghe nhạc không ? Ba tôi thích cải lương như mẹ tôi. Tôi thì ghét. Tôi thích nghe hát tân nhạc. Hôm đánh nhau ở khu này, hai người bộ đội vào nhà tôi đòi ăn cơm, tôi nhờ họ moi hộ cái đầu đạn, họ quát bắt tôi ngồi yên nơi xó nhà. Tôi có mở nhạc nghe. Nhưng một ông bắt tôi tắt máy còn một người bảo tôi cho ông ấy nghe một bài vọng cổ.
Không Có Cửa
Tôi không biết trong ngôi nhà tình nghĩa của nhà tài trợ đã có sẵn hai tay sa cơ lỡ vận. Khi tôi bước vào, đồng hồ trên tường gõ hai tiếng thánh thót. Một người đàn ông mặt mũi nhá nhem từ trên cầu thang bước xuống, đầu cúi gầm, hai ống chân đâm ra từ hai lỗ quần đùi rộng, tay phải cầm cái tô.
Khung Rêu
Xong công việc bếp núc, Tịnh trở vào phòng riêng, ngồi lại bên cửa sổ ngắm bông cẩm nhung tím trong chiếc lọ thủy tinh màu hổ phách. Nàng tìm về những mùa xuân xa cũ bên bà mẹ góa bụa tận miền Hà Tiên. Những ngày sống bên mẹ thật vui êm đềm. Tịnh nhìn cuộc đời hấp dẫn như màu giấy hồng đơn gói tiền mừng tuổi trong ngày đầu năm.
thơ Phạm Cao Hoàng (#27)
khi về thăm lại cố hương
thấy quê nhà nghĩ càng thương quê nhà
hắt hiu một bóng mẹ già
một ngôi mộ cỏ xanh và khổ đau
Tiệm cho thuê sách của gia đình
Khi người ta đem xe ba gác đến dẹp,
bố tôi mở cửa mời mấy người hàng xóm
vào xem và lấy tùy thích.
Nhảy Chân Sáo
Cô bé có khuôn mặt chẳng lấy chi làm bắt mắt nhưng ánh lên rõ ràng cái duyên hình như được chôn ngầm dưới một đồng tiền bên má trái. Một đồng tiền lẻ. Lẻ như cô đang bị nuốt chửng giữa một bầy du khách ngoại quốc dềnh dàng to béo đang vòng trong vòng ngoài vây lấy cô. Mấy chục cặp mắt đăm đăm nhìn cô, mấy chục cặp tai nghểnh lên hút những lời nói khi to khi nhỏ đang trào ra từ cái miệng thao thao của cô.
Bạch hóa
Chú Sáu nằm trong bóng đêm âm thầm nhớ tha thiết, nhớ dại dột con bò đực vĩ đại của chú. Người tu hành có đức chúa, người đi giải phóng có lưỡi mã tấu, anh lính có cây súng, và chú có con bò đực. Chỉ với nó thôi, cả vũ trụ chú ở đó.
A Shadow in the Sky/ Bóng Mây Trên Trời
I love the shadows of clouds traversing
over a calm sea, spinnakers silhouetted
in the blazing horizon.
Tôi yêu những bóng mây vắt ngang bầu trời
trên mặt biển lặng, những cánh buồm tam giác in bóng
nơi chân trời rực sáng.
Con gà ống
An giơ tay vẫy trong nắng, tay kia vẫn ôm chồng sách. Bàn tay thon, ngón tay hồng nhỏ nhắn, ngực còn non mới nhô sau lần áo, má còn lông tơ dịu, môi không son đều đặn.
Tôi thản nhiên nhìn An từ đầu đến chân:
“Em đẹp quá!”
Vài người tò mò dừng lại nhìn chúng tôi. An khoác tay tôi, nói:
“Ba cho con đi ăn cà-rem!”
Chúng tôi đi lẫn vào đám đông.
Làm thơ không biết mệt
Báo cho em một tin vui, anh vừa đau dậy
Em đừng xuýt xoa, đừng an ủi
Hãy sung sướng cùng anh
Như anh đã sung sướng ốm đau
thơ Vũ Hoàng Chương (#26)
Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn
Khi tỉnh dậy bùn nhơ nơi hạ giới
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn
Con Suối Ở Miền Đông
Tại sao mày lại khổ sở thế hở cháu? Bác nghĩ đời thiếu gì thằng chó đẻ, đáng bị hành hạ mà chúng nó cứ sống phây phây. Cách ngôn dạy: khổ sở mới khôn ra vì nó là cái lò luyện người. Bác cho là láo toét. Mấy thằng làm cách ngôn có biết khổ là gì đâu. Chỉ ngồi viết láo. Bác già nửa đời khổ sở, cuối cùng thì đi làm sơn đông bôi hề bán thuốc gạo rang.
Tô Thị
Đến thứ ba, trời có mưa không nhỉ
Em đứng đâu cho ướt hết vai gầy
Anh không đến như là em sẽ nghĩ
Và một ngày đằng đẵng sẽ qua đi
Nguyễn Bắc Sơn – trích thi tập Chiến tranh Việt Nam và Tôi
Những ngày lửa
Thị xã chúng ta giống như một chuồng khỉ chật
Nơi đó lũ thị dân đóng đủ trò
Và làm khổ nhau vì những điều thuần tưởng tượng
Tam chiến Lã-Bố
Lúc nước rút bác có cái khoái là mình phải, vợ trái, bác lại cự được vợ mấy câu, vợ cứ phải ngồi yên hết đường cãi lại, nhưng dẫu sao bác cũng phải chịu cái khổ ngủ với lợn trong ít lâu. Có lần bác ngăn được vợ nhưng thấy vợ cả ngày cứ đi ra đi vào, rấm rứt, miệng nói lẩm bẩm, hết cốc đầu đứa nọ lại cốc đầu đứa kia luôn tay nên bác nghĩ thà ngủ với lợn còn hơn.
Taj Mahal
..nhất là những đêm rằm, ánh trăng đem lại cho Taj Majal một vẻ buồn và đẹp siêu thực. Không có nắng nên không còn màu đào chín của mã não, màu tím của thạch anh, màu hồng của san hô, màu trắng của pha lê… Tất cả chỉ còn màu ngà cũ của cẩm thạch giờ đây mượt mà như da thịt mỹ nhân
Những gã đàn ông không thụ thai
Nhưng tôi không ngừng nhìn những người da đen hầu rượu và thức ăn đang đi lại với cái lưng thẳng băng, nghiêm trang và lịch lãm. Chỉ cách đây không lâu, tổ tiên họ từng bị săn đuổi như những con vật. Ngày đó không có nhiều sự khác biệt giữa một con trâu rừng và người thổ dân Châu Phi. Người da trắng “nhập khẩu” người da đen trên những con tàu hôi hám đầy bệnh tật chết người…
Rừng mắm
Chim thầy bói nghiêng đầu dòm xuống mặt rạch giây lát rồi như bị đứt dây treo, nó rơi xuống nước mau lẹ như một hòn đá nặng. Vừa đụng nước nó lại bị bắn tung trở lên như một cục cao su bị tưng, mỏ ngậm một con cá nhỏ.
Cộc ngửa mặt lên trời để theo ông câu kỳ dị và tài tình ấy nữa, nhưng mắt nó bị ngọn dừa nước bên kia bờ rạch níu lại.
Người nhặt tro
Rồi mẹ nói với anh, giọng êm dịu quen thuộc như hôm nào:
“Ngủ đi con, đã quá muộn rồi đấy!”
Chỉ có thế, rồi mẹ nhẹ nhàng đi vào giữa những ngọn lửa đỏ hồng, lúc ấy chợt chao đi như có làn gió thoảng qua. Anh ngồi lặng người trong giây lát, rồi vội vã chồm về phía trước như muốn níu lại bóng dáng mẹ lần nữa, nhưng phía bên trong khung lò sưởi chỉ còn những tàn lửa lấp lánh nhẹ nhàng bay lên.
Con thằn lằn chọn nghiệp
Trong am, chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình, quanh năm chẳng được ai thăm viếng. Trước am, nơi giữa sân, chất sẵn một đống củi, vừa lớn , vừa cao ngất, củi sắp vuông vắn, thẳng thắn, dường như được săn sóc chẳng khác một vườn kiểng do một vị lão trưởng giả chăm nom.
Sân Khấu Được Đánh Số 130507
Về đến nhà trong phòng con gái tôi, tôi thấy môt tấm thiệp cũng mầu phớt hồng gửi cho mẹ. Tấm thiệp có hình chiếc gối thêu ren trắng với những đóa marguerite trắng thứ hoa mà nhà tôi rất thích. Có một con chuột má hồng mi cong mặc váy mini mầu lavender.

New Comments