Category: Sáng Tác
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 6)
Khi nhà thơ Baal thấy một giọt lệ màu máu ứa ra từ khóe mắt trái của tượng nữ thần Al-Lat trong Nhà Đá Đen, ông biết Tiên Tri Mahound đang trên đường trở về Jahilia sau khi biệt xứ suốt một phần tư thế kỷ. Ông bật ra một tiếng ợ lớn – đây là một chứng bệnh tuổi già…
Kẹ / Bogeyman
Hãy đến và nhìn xuống
một góc của thế giới
một vực sâu khác
tất cả màu sắc trung hòa thành một màu xám nhợt nơi kẹ bắt đầu chuyến công tác hàng ngày
nhân danh thơ và đọc phúc âm
tự nhủ lòng hãy quỳ gối đi chứ
cảm kích văn chương nô dịch đang cào xước mặt mình
với nghi thức xưng tội có thể nhìn thấy sự lột truồng con chữ
dường như, bầy thú trong chuồng trại văn chương hiện hình những bóng ma
một lần phát giác dấu tích đàn tế nam giao trên thân
vâng
là người chuyên chụp
bắt
thơ – tính dục trong nàng rất mạnh
Thư tình trên cát / Love Letters in the Sand
Rồi một ngày – tựa hôm nay
Biển vắng – cát in chân người
Bài tình ca viết nên ngàn lời thơ
Sờ Mũi Lợn Rừng
Trước lễ Giáng Sinh 2021 chúng tôi dọn đến một căn apartment trên đường Park Lane thuộc Thị Trấn Giữa Đàng Midway City Trước nhà có bãi cỏ xanh có cây maple thay lá vào …
Nghe tin bạn bị đốt tranh
Nghe tin bạn có thể bị đốt tranh
và nộp phạt vì tội
đã vẽ
đã triển lãm
đã không xin phép
Đen Trắng (Kỳ 2/2)
… Adam đã cương quyết không để mình rơi theo chiều gió thổi, mà quay ngược lại, bằng một nỗ lực của ý chí, bằng cách nhấn sâu vào bên trong phần mềm mại nhạy cảm của người, với vòng tay siết chặt bấu víu vào những đường cong còn lại, và đôi môi thương môi, đã xé nát đời người.
Đen Trắng (kỳ 1/2)
Trong lúc đang tắm, tắm có lẽ là khoảng thời gian đầu óc rảnh rỗi nhất, vì chẳng nghĩ gì ngoài chuyện tắm, thình lình hắn nẩy ra một ý tưởng, nói thình lình là ngay lúc đó ý tưởng nhảy vào đầu, lướt qua mà không chịu đi luôn, đứng lại, và đứng hơi lâu, ngẫm nghĩ, làm hắn chú ý…
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 4)
Vào buổi sáng định mệnh của ngày sinh nhật thứ bốn mươi của địa chủ Mirza Saeed Akhtar, trong một căn phòng đầy bướm, anh ngắm người vợ đang ngủ của mình, cảm thấy trái tim tràn ứ tình yêu đến mức gần vỡ tung.
Người Đàn Bà Trôi Trong Sương Mù
Nhiều năm sau tôi mới trở lại thăm thành phố K. Khi đi ngang qua công viên nằm bên bờ biển, tôi nhìn thấy họ – người phụ nữ điên và một người thanh niên khoảng trên dưới 25 tuổi đang ngồi trên một băng ghế nhìn ra biển. Người thanh niên đang đọc truyện, một cuốn truyện cổ tích cho người phụ nữ nghe, thỉnh thoảng lại dừng lại, bóc từng múi quít, từng trái dâu đút cho người phụ nữ điên và bà ngoan ngoãn há miệng ra, ăn như một đứa trẻ.
La Misma Pena / Bảng lảng chiều buông
Bà giáo, trò nhỏ
Phòng đàn. Trên sân khấu: một dương cầm lớn, một trò nhỏ đang đàn. Bà giáo ngồi trên chiếc ghế bên trái. Bản nhạc La Misma Pena của Astor Piazzolla dựng trên giá đàn.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 2)
Người thương nhân: dáng hình như miêu tả, trán cao, mũi khoằm, vai rộng, hông hẹp. Cao trung bình, vẻ đăm chiêu, quàng hai mảnh vải đơn sơ, mỗi tấm dài sáu gang tay, một tấm quấn ngang người, tấm kia vắt qua vai. Đôi mắt to, lông mi dài như mi thiếu nữ. Sải chân của ông trông như quá đà, nhưng ông là người nhanh nhẹn.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 1)
Cậu lớn lên với lòng tin Thượng đế, thiên thần, ác quỷ, thần linh, tà ma, mặc nhiên như tin chiếc xe bò hoặc cột đèn đường, và cậu cho rằng chính tại vì thị giác kém của cậu mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy ma. Cậu vẫn mơ gặp được một bác sĩ đo mắt thần kỳ để cậu có thể mua của ông một cặp kính nhuộm màu xanh lá cây có thể chữa tật mắt đáng tiếc của mình.
Trái tầm xuân
Tôi không biết có nên kể cho Sơn nghe về buổi sáng hôm qua, một sáng mùa đông tôi lang thang trong một cánh rừng.
Trên bản đồ ngoại ô Paris, vùng đất này được định vị như một công viên lịch sử. Nhưng với tôi nó là rừng vì quá bao la
ve sầu và những cây sồi của thị trấn gió lộng
Chúng tôi tới rừng sồi bằng xe đạp, mang theo giá vẽ, khung vải căng sẵn, bảng màu, cọ và dĩ nhiên mẹ tôi cũng mang theo thức ăn, cà phê, đá lạnh, bánh mì sandwich, gà tây, bơ đậu phộng, cà chua và rau thì hái từ vườn nhà. Anh tôi luôn luôn mang theo chiếc khẩu cầm nhỏ thổi những bài nhạc có âm hưởng của nhạc đồng quê – hoang dã tình tứ nhưng cũng mất mát xa xôi, làm tôi nghĩ tới những phim cao bồi hồi còn bé đi chơi chiều thứ Bảy cùng với bố mẹ. Tôi thích nhất anh tôi thổi bản Thung Lũng Sông Hồng – Red River Valley.
BƯỚM PRAHA
Trong cuốn tiểu thuyết của nhà văn Miranda Cowley Heller có tên The Paper Palace, tôi thích một đoạn văn ngắn của cô:
Người tình Jonas nói với Elle: “Em ạ chim ruồi – hummingbirds là …
Giọt nước trên cây xương rồng / Dew on a cactus
Hãy nhìn lên bầu trời một đêm đen. Nơi đó, những vì sao lấp lánh, vô vàn vô số. Ta được biết chúng đã hiện hữu rất lâu trước khi ta đi vào thế giới. Và vẫn ở đó khi ta từ lâu đã ra đi. Ánh sáng của chúng…
cụt lưỡi ♦ họ hết rượu rồi
trong môi trường liên tục trái gió trở trời
con thằn lằn cụt lưỡi sống đời
câm nín ngụp lặn xuyên suốt đêm ngày chẳng hề cất tiếng
ngẫm cho cùng: cụt lưỡi là kỹ năng thích nghi để tồn tại
mạng hỗn hợp
tác giả bài điếu văn cắn răng lướt giao diện Facebook
tin tôi chết trẻ sẽ được bao nhiêu lượt người like
nào nào rào rào bao phen tranh luận nôn nao
Thú tính
cái thú tính giả tạo trỗi dậy
vì giả tạo nên mang chất tàn bạo
mỗi buổi sáng hắn như con thú
bắt đầu ngày bằng những gầm gừ trên bọn khác giống
Bộ hành thi ♦ Ba cây chụm lại
[chín một một]
mộtmộtmộtmộtmộtmột
người nói lắp lên tiếng báo động sự nguy khổn toàn cầu
người trong gương bước ra
Covid-19 nó vật cho mấy ngày, mới tỉnh
hai con gián
một con to
một con nhỏ / ở giữa buồng
bảo nhau “giữ yên lặng!”…
rắn sài gòn
Cũng là chủ trương chung trong kinh tế xã hội chủ nghĩa lúc bấy giờ, mỗi thành phố lớn phải là một “đại điểm” tập hợp được cả ba ngành, thương, công và nông nghiệp. Là nơi mua bán trao đổi hàng hóa, có luôn cả những xí nghiệp sản xuất đủ thứ ầm bà làng từ hộp sữa tới cái xế bốn bánh, thêm/gồm/ luôn cả nông nghiệp mần ra vườn rau ruộng lúa. Nói chung là ta đủ tự cường lẫn tự cung tự cấp, không cần nguồn ngoại nhập.
Gửi Một Người Bỏ Đi
Em không thể nghĩ ra cả năm nay chúng ta không gọi nhau, không nghe thấy tiếng nhau, không gửi tin nhắn cho nhau. Chuyện này quả thật quá khó khăn cho cả chị và em. Chị bây giờ chỉ là “hồn sương bóng quế” còn em vẫn đặt trong đầu những câu hỏi “Tại sao” rất ngu ngơ.
thành tôn, người đi tìm dĩ vãng
Săn lùng tung tích “bọn chúng”, là bọn sách cũ có giá trị, quý hiếm ấy, gom nhặt, nhưng không có mục đích làm một thư phòng cho riêng mình; mà, luôn dành tặng cho những ai “mê cái chữ”; trong ấy phần lớn là các nhà nghiên cứu văn học, văn chương, lịch sử. Lạ lùng, Thành Tôn tặng một người bạn thân, cả đôi người chưa quen biết, nhưng “Anh ạ, tôi cần quyển sách ấy”. Nếu người được tặng sách quên lời cảm ơn, cũng chẳng sao, lần sau gặp lại, nếu cần thêm, tặng thêm.
Xóm Bầu Hoang
Tuần trước cảm thấy đau bụng. Vợ đưa đi bác sĩ khám rồi chụp hình quang tuyến. Sau đó, bác sĩ gọi điện thoại về nhà giải thích cho vợ tôi, trong khi tôi đi vắng. Nàng tưởng tôi đã biết. Thai mới một tháng, còn nhỏ. Hơi giống bụng uống nhiều bia.

New Comments