Category: Sáng Tác
Gãi ngứa ♦ Nứt ♦ Chỉ nên ♦ Tro cốt
Tôi không tìm ra nổi sự liên hệ giữa Karl Max
và con đường mòn Hồ Chí Minh trên không giữa mùa dịch
sợi dây thừng của Lenin kéo dài tới đâu
Khoảnh khắc ♦ Phương thuốc cho tình yêu tan vỡ 1 & 2
anh biết tình yêu tan vỡ là gì, phải không
cái vuốt ve, xăm vào da, nước nóng nước lạnh đều vô dụng
chà xát nó
anh chảy máu…
bài thơ xưa
là họ nghe ba hô đã thấy cách mạng
gõ cửa
và ba ra bắt tay / liền
những người cách mạng dẫn ba đi
Chuyện Người Thua Kiện
Khi phiên tòa bắt đầu, luật sư bên công tố viện đã lên án tôi về tội đánh cắp tài sản trí tuệ của hàng ngàn tác giả. Điều này đúng. Tôi có tội. Sẽ phải đi tù vì cố ý phạm pháp và ở tù lâu hơn vì không thể trả số tiền phạt quá lớn.
Ngôi Nhà
Nàng đưa tay định cầm lấy cây bút của mình, dẫu người đàn bà chẳng hề có ý định đưa cho nàng quyển sách. Chợt một người đàn ông xuất hiện cầm lấy quyển sách và cây bút từ tay người đàn bà, vui vẻ chào hỏi “Bút đẹp lắm, của em phải không?”. Lại đặt tất cả lên kệ sách. “Ơ, tại sao?” Người đàn ông lấy từ trong túi ra một chiếc khăn mùi xoa màu xanh đậm tự nhiên buộc lên cổ nàng, ngắm nghía, khen đẹp rồi vuốt tóc nàng. Nàng không phản đối. Người đàn bà có vẻ khó chịu ra mặt. Người đàn ông lại nói “Thật là nhớ em!”.
ĐẢNG CƯỚP BÔNG HỒNG TRẮNG
Những mảnh vụn cho phép chúng ta tham dự vào câu chuyện mà không bị nuốt chửng vào cõi vô hình.
Kroesch
Sự khép kín chật chội của một chiếc bồn tắm là nguồn an ủi độc nhất…
Sự sợ hãi làm X muốn tắm.
Raymond Carver
Bố Về Ăn Sau
Một truyện ngắn kinh dị, viết theo phong cách hiện thực huyền ảo ác mộng. Rất sống sít, rất đau, rất Kinh Dương Vương, rất Rừng! Một trong những truyện ngắn độc đáo nhất của văn học hải ngoại. Đặng Thơ Thơ đánh máy lại từ Văn Học số 124, tháng 8/1996.
Khi Loài Chim Thôi Hót
Ông già lặng thinh nhìn thằng bé. Nó hiểu, dù những nếp nhăn vẫn xếp như tấm vải nhàu trên trán ông già; dù không một chút vui, một chút buồn nào lách được ra khỏi những vết cắt ấy của thời gian. Bỗng dưng thằng bé nghĩ đến chuyện lấy trộm đồ ăn đem cho ông già. Nó hình dung nồi cá kho quắt queo trên nóc trạn. Mẹ nó giấu trên ấy. Chó treo, mèo đậy. Các cụ vẫn dạy thế. Vừa để trên cao vừa đậy nắp vung kỹ, là không sợ cả chó lẫn mèo.
Thế Uyên Nỗi Chết Không Rời
Tôi giữ chặt Phi trong hai bàn tay, nâng lên, hình như có một người, nhiều người vụt đi qua phía sau, tôi cúi hôn, hàng mi hạ xuống, những vệt buồn trên làn da. Tôi sững sờ ngửng lên quay lại, một bóng người dụt dè: “Thưa thầy, thầy An xin cho chị Phi trở lại sân khấu!.” Tôi thu bàn tay còn trên vai thiếu nữ, cho vào túi lấy bao thuốc. Người con gái cúi xuống, cài lại quai giày bị sút, những ngón tay vội vã. Tôi cúi xuống. “Đừng, đừng….”
Hai Buổi Chia Tay Ở Gare du Nord
So sánh với bên Pháp, nhà cửa ở bên Mỹ rộng rãi, sạch sẽ như mới xây, và thường có một mảnh vườn bao quanh, nhưng như mọi thứ ở trên đời, nếu có được cái này phải chịu mất cái kia, vì dùng vật liệu tiền chế, nên không bền chắc và thật ra nó mong manh, dễ đổ như một căn nhà giấy !
Lơ lửng về phía đêm hè
không lên đèn
không có lý do gì để lên đèn
đừng hòng soi rõ đêm dài chằng chịt chữ nghĩa xoay vòng phi lý
Bởi lịch sử
vòng quanh thành san francisco
lòng tự do [một cách ù ù
cạc cạc!] chả sứ mệnh
nên rất lãnh đạm với mọi thứ
Đây là năm chỉ nằm trong sách vở
Đây là năm tha thứ và thân thiện với mọi kẻ thù
gửi thiệp chúc mừng rồi từ phía bên kia cũng vậy
thu gom các hạm đội từ mọi vùng biển về nấu chảy
để đúc thành một biểu tượng bồ câu.
Chàng suốt đêm không ngủ
chàng ở đâu rồi chàng ơi đêm nay
khi tôi thức giấc giấc mộng không đầy
tôi nghe tiếng đời đi trong mông quạnh
và tiếng khóc cười lang thang đâu đây
Nhìn Lại 72 Năm
Tôi vừa được 72 tuổi, ở cái tuổi người xưa cho là “thất thập cổ lai hy”,nhưng ngày nay, tất nhiên không còn hiếm hoi, và đối với mấy bậc niên trưởng tám, chín mươi, vẫn coi một ông già tuổi 70 như là một đứa em còn trẻ. Tôi cũng đồng ý như vậy, và tự coi mình , ít ra trên phương diện tinh thần, còn là một thanh niên, vì còn ham ăn, ham chơi và ham sống.
để mặc gió
không có gì hết, chỉ là tôi tưởng
ngày mai sẽ đi pháp, rồi ghé đức
thăm một người đã từng tán tỉnh mình
nhưng sẽ giữ mình để không bị tán tỉnh lần nữa
Lý Bạch ♦ Sao trời ♦ Nếu tôi chết ♦ Huế
Một trang giấy trải ra nhiều năm tháng
vẫn không già
trang giấy ấy thành chỗ dung thân
Nhân ảnh
Mưa trở thành bức màn giăng giăng bất tận. Cơn mưa lần trước chấm dứt từ bao giờ, và cơn mưa lần này bắt đầu khi nào, tôi không hề hay biết. Chỉ thấy mưa và mưa và mưa nhạt nhoà qua khung cửa chính nhìn ra vùng hồ nước mênh mông phía trước nhà.
Ngày của mùa
ngày của mùa trôi nổi, những nhánh rễ bám mắc vệt chàm xanh, lây lan từ tay quấy của người đã lan truyền giữa hai màu xanh đỏ phá đi vách ngăn ranh giới. hơi thở người đồng dạng với đầu kim tiêm trắng…
xem phim chiều mưa ♦ giữa hai đỉnh núi
dẫm lên mưa tôi nghiền nhỏ những ánh đèn rả rích
cột đèn ngã rạp
mưa ngừng – tập phim ở cao trào | đứt đoạn
những khuôn mặt ghế nhung
từ nỗi đe dọa đời ngắn sẽ lỡ gặp đời sau
ai đó gạ nhượng đôi mắt xanh lơ trong ngôi biệt thự tóc vàng
những giờ học phân tích tỷ lệ…
lời trần tình của một kẻ ưa nằm sấp
tôi ngồi dậy
chưa 6 giờ
mùa cách mạng đã chấm dứt
từ lâu
Biển cát
hôm qua phiên họp diễn ra những hàng ghế giành phiên ngủ gật
bản cáo trạng lềnh khênh
liệt kê những kẻ trốn ra khỏi viện xin giảm khinh
[tội trạng tâm thần]
Khung Đời Treo Lệch
Anh ngồi im lắng nghe cô nói. Chợt trong khoảng nhập nhoạng sau lưng cô lờ mờ một vạt khói đen. Anh ngểnh cổ, nheo mắt nhìn cho rõ. Vệt khói đen cuộn lại rồi xoay vòng. Cháy nhà chăng. Anh nghĩ. Nhưng cũng có thể từ sáng đến giờ, nhìn mãi màn hình mắt anh bị ảo giác.
Ngõ Hạnh
Mấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủMấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủ
bây giờ là mùa hè
tôi đã qua hết mùa xuân không sắc hoa
bây giờ là mùa hè
hoa kỳ không phượng đỏ
chỉ có mầu áo xanh

New Comments