một đàn nai nhỏ băng qua đường, phóng vào bụi cây cao trước mặt
những chiếc bóng vàng chưa nắm đã vuột tay
tôi và cỏ dại ngẩn ngơ
quên khuấy có một cách làm tan thất vọng
quên tôi có thể cất khoảnh khắc vào nơi sâu thẳm
lời thì thầm gọi chúng tái sinh
như đã cất đôi mắt cô học trò lớp một tròn xoe
trước sân trường đầy hoa. một sáng
mù sương khi Địa Trung Hải nâng Venice lên trên mặt nước
mưa đầu mùa trên ghế xe buýt mà người đàn bà tốt bụng đã lau để tôi với tính kén chọn có thể ngồi
cuộc trốn chạy và người đàn ông xóm nhỏ buồn tênh
chiếc Honda đưa tôi về bên kia tiếng đạn
những trái cây đã rơi
những thỏi đường im lặng
chờ tôi nhặt lên đánh thức mọi phù du
gót chân biết bay – cây xanh – gió nhẹ – không khí trong như trái tim cô học trò lớp một
chào thảm hoa chào Địa Trung Hải mù sương
của ngày nào. thiên nhiên mỉm cười, những người tốt bụng đứng dậy giữa vô thường
giữa thế giới chua lè cơn điên và họng súng
tôi sờ nhẹ
những khoảnh khắc vẫn còn chín mọng
trái rụng rơi ngọt cả một đời
tình yêu
cái vuốt ve
bám vào da, nước nóng nước lạnh vẫn không bay mất
cái vuốt ve
gói chặt trong búi tóc vẫn tìm cách rơi xuống bờ vai
tặng nhau chùm Mã Anh Đơn
cây hoa ngũ sắc
thân đầy gai. lá bầu dục tẩy vết chàm chữa lành vết thương ngoài da*
cầm máu
*không chữa lành được vết nứt bên trong
anh biết tình yêu tan vỡ là gì, phải không
cái vuốt ve, xăm vào da, nước nóng nước lạnh đều vô dụng
chà xát nó
anh chảy máu. nó vẫn còn đó, hoàn toàn nhận biết những gì anh đang nghĩ nhưng giả vờ không hiểu
tôi biết một thứ thuốc
một loài thảo dược
nghĩa là đã được thử nghiệm qua hàng nghìn năm
Lantana camara L.
đừng gọi cái tên khoa học đó, nó có nhiều tên khác dễ nhớ hơn
(và cũng dễ quên)
tên tôi yêu thích nhất: hoa ngũ sắc
trắng, hồng, vàng, đỏ, tím
rất đẹp
nhưng những chiếc lá hình bầu dục mới là thứ anh cần
nhai chúng, nghiền chúng, trộn chúng với nước bọt
đắp lên da bị thương nơi cái vuốt ve dịu dàng đã viếng thăm
.