Category: Sáng Tác
Những Thiên Thần Còn Sót Lại Ở Trần Gian
Tôi không ưa những cái máy trợ hô hấp, tôi ghét những mũi kim gài sâu vào tĩnh mạch, và nếu may mắn không bỏ mạng, thì tôi vẫn ghét những di chứng như không còn ngửi được mùi ly cà phê buổi sáng, không nếm được vị thức ăn ngon bữa tối, và mệt đuối người từ ngày này sang ngày khác.
NHỮNG NĂM HAI NGÀN
Thành phố Gisborne ở Tân Tây Lan, dân số ba mươi ngàn người, là thành phố đầu tiên trên trái đất đón chào ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới, ngày 1 tháng 1 …
Ăn Quýt
Một mùa đông. Dạo ấy tôi trạc sáu – bảy tuổi, Mẹ cho bọn trẻ con chúng tôi mỗi đứa một quả quýt. Ở vùng tôi sống, quýt là thứ trái cây lạ lẫm. Trước đó tôi chỉ nhìn thấy nó qua sách báo thôi. Sau khi quan sát các chị tôi ngấu nghiến phần quýt của họ, tôi đi tìm một góc nhà yên tĩnh, tránh xa mọi bàn tay giành giật để thưởng thức quả quýt của mình.
ai đã đến và đã ăn Tết
Buổi tối tĩnh lặng khác thường vào những giờ khắc cuối cùng trong năm. Ai mở YouTube ra nghe tiếng pháo nổ dòn tại những vùng có nhiều người Việt ở Mỹ. Ai nghĩ đến một người phụ nữ trung niên ở Việt Nam. Bà đón năm mới ra sao? Bà sẽ ăn nuốt những biểu tượng nào trong ngôn ngữ Việt? Bà có cúng mẵng cầu, dừa, đu đủ với xoài?
Tết phiên phiến ♦ Đánh đu ♦ Thời sự ♦ Thúc
dồn. nén và thở
ngậm câm. đắng. nuốt
trên cao ông bà
dưới chân cầu tuột
ngàn năm văn(g) vật ♦ tiến(lui) ♦ người bao tử ♦ nghề hai ngón
có nhiều năm
có nhiều người của đất nước
các cơ quan khác bị tiêu hủy hết
chỉ còn lại độc nhất cái bao tử
The Old Master / Ông Đồ
As Spring peach blossoms graced the day
The old master would routinely display
His red paper and black ink stock
On the sidewalk filled with passers-by
NGÀY TẾT, NHỚ…HƯƠNG VỊ BÁNH TỔ
Vậy là lại năm hết, Tết đến rồi!
Làm gì thì làm, dù lớn hay nhỏ, đã được Ông Trời cho làm con người, thì dù ở đâu trên trái đất nầy đi nữa, người ta …
Viên pháo “xì” của ông tôi
Đến giờ giao thừa, cúng bái xong, ông tôi trịnh trọng mang viên pháo ra sân kê lên cục đá. Mọi người trong nhà ngồi im, chỉ được ló đầu nhìn ra cửa. Ngoại trừ tôi ra, ông tôi không cho ai ra sân cả, sợ đến giờ xông đất, vía người lớn không tốt bằng trẻ con. Tôi chạy quanh cái sân gạch hò hét, chờ hoài không thấy pháo nổ…
Hoa Xuân Ở Hòa Lan
Ở Âu châu, các nước xúm xít nhau như trong một gia đình. Từ Paris lái xe lên thăm Hòa Lan, đi băng qua cả một nước Bỉ, chỉ cần một buổi chiều. Chúng tôi …
Ảo thân / Avatars
ta sẽ gởi ảo thân của mình vào vũ trụ
nơi trí tưởng tượng nghèo nàn bất hạnh lớn lao
ở đây với em, một nửa
vũ trụ ảo cho một nửa của chúng ta
Tìm không ra
tìm không ra cục đất sét
nặn tượng Phật hay thánh nhân
tâm linh ngơ ngáo
vì muốn tạo ra một biểu vật
khác với những tượng trong chùa
Chuyện kể những năm 45
năm mới
tôi đứng nhìn cách mạng
gã đang tư lự
cờ buổi sáng dính rất nhiều màu máu khô
Truyện ngụ ngôn
Thời gian từ một giờ trưa đến bốn năm giờ chiều xóm nhỏ im ỉm, vắng cả tiếng xe gắn máy chạy ra chạy vô. Trẻ con đi học, người lớn đi làm, các cụ nằm liu riu phe phẩy quạt giấy, thỏa mãn nhu cầu nhúc nhích cườm tay, ngúc ngắc đều đều như chiếu lệ.
Tiếng đàn của cha
Còn nhớ đó là một đêm cuối tháng mười, tôi ngồi co ro trên chiếc giường ướt sũng, ngoài trời mưa như trút, gió rú rít gần một ngày vẫn chưa chịu ngừng. Chốc chốc tôi hé cửa nhìn ra, bốn bề nước trắng xóa. Lúc chạng vạng trong màn mưa tôi cũng kịp nhìn thấy mấy cái mủng cha để sau hè trôi ra ngõ, xác mấy con gà, con vịt nhà ai trôi lềnh bềnh. Ở góc nhà, thỉnh thoảng cha bật lửa châm thuốc, cái hộp quẹt chừng ngấm nước, chỉ xẹt xẹt lên những tia lửa nhỏ rồi tắt ngúm. Cha yên lặng ngồi bó gối nhìn ra biển nước mênh mông. Mưa vẫn trắng trời.
một cuộc hẹn
Buổi chiều đã thẫm màu. Lâu rồi tôi không chứng kiến cái khoảnh khắc nối tiếp của buổi chiều và bóng đêm như thế này. Một vệt sáng yếu ớt còn sót lại trên bầu trời để báo hiệu sự mất hút kế tiếp. Thì ra nó uyển chuyển đến thế đấy.
THƯ GỬI ÔNG GIÀ NOEL của Yvan MARQUANT
Lời người dịch:
Má nó lén đọc thư nó viết cho Ông già Noel, xong phát tán cho bà ngoại nó, làm bà già mừng húm thấy thằng nhỏ ngây thơ di truyền – sắp …
buổi tối trước ngày lễ
Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó.
BÊN NGOÀI CỬA SỔ
Tôi dán mũi vào mặt kính lạnh và dầy nhìn ra bên ngoài. Trời đang mùa đông nên tuyết như từng phiến băng trắng rơi kín cả không gian, thật ra không phải hoàn toàn …
trở về
Sau khi hôn tôi ở cửa, bà vẫn cố tiếp tục câu chuyện. Hình ảnh cuối cùng của bà: trong khung cửa, bóng bà nặng nề đóng khung giữa hai cánh tay tròn lẳn, trong cái áo đầm vàng – chiếc áo đẹp nhất của bà, bó chặt ở ngực và bụng – một nụ cười tròn đầy và cứng nhắc. Lần này, lại vẫn vậy, tôi cảm thấy mình bỏ về một cách tồi tệ, một cách hèn nhát.
Ý nghĩ chiều hôm
bữa chiều ở nhà hàng “bodega” tôi dùng hai cái gỏi cuốn 3 đô la 50 xu hai cái bì cuốn 3 đô la 50 xu uống bốn chai bia hiệu “lagunitas-IPA-india pale ale” đời sống đô thị hiện đại tôi đọc truyện vừa “tiếng nói” của Linda Lê qua bản dịch của Nguyễn Đăng Thường…
quê hương là ở đâu
là những buổi sáng greenville vắng lặng đến u ẩn
hơi lạnh buốt trên da
buổi chiều starbucks đầy tiếng anh bản xứ
ly cappuccino mùi thơm cà phê bắc mỹ
Chế độ nào
một hôm tình cờ sưu tầm được cái máy giặt của trần-kim-hoa, tôi bèn
thồn ký ức hoen ố bẩn bụi lấm sình trầy xước mưng mủ
dăm sự cố hào nhoáng
vài chủ nghĩa cá nhân tự hão
Ngoài bến bãi
Có vẻ chuyến xe bạt mạng vồ lấy đại dương
Như loài sứa phừng lửa
Bộ thuỷ tộc họp giao ban dài hằng thế kỷ
Không một phút giải lao
trắng ♦ tre làng ♦ cầy tơ ♦ huyền thoại củ chi ♦ huyền thoại chiến khu
đã mặc định cờ trắng
dù bất kể chuyện gì
lương tâm luôn đi vắng
xương máu kể làm chi
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Bát cơm Phiếu mẫu
CHƯƠNG XXX
Bát cơm Phiếu mẫu
Tháng sáu, Việt Nam đã vào mùa mưa, khu rừng Sông Lũy nơi chúng tôi đang ở, cứ năm ba ngày lại bị một trận mưa lớn. Nhà ở đang được …

New Comments