ngẩng lên
máu không thấm mặn
môi không đẫm mềm
sao mình phải có ở đây
đèn phòng thoi thóp phóng xạ
hành tinh đen đúa mặt trời
da phủ bức màn nhầy
thịt dàn sân khấu ung thư
những mùa nhăn nhó thời trang
ký ức cuốn phim tập thể ngu đần
chưa gì ngày lại cà lết tạt vào
rác rưởi rù quến cáu bựa
lấp ló từng đám thây ma
re ré vo ve đều đều ghẻ ngứa
ngẩng lên
xương tìm xương
cứng đắng thật lòng
đầu ngón tay dò dẫm bản đồ bóng tối
lóng tay áp xuống an ghì
lòng bàn tay ôm tròn
chặng sống yểu tuổi già trẻ nhỏ
hơi thở oằn vai, sự thật đoanh tròng
ngẩng lên
răng không phải để cười che miệng rỗng
hàm ngạnh vuông không phải để ngậm câm
gò má nhô không phải để bôi trét
ngẩng lên
vùng mắt sâu không phải để đựng khêu gợi nuối tiếc
tai không phải để nhồi thân phận
vầng trán phẳng thông không phải để nếp nhăn
ngẩng lên
xương vào xương
máu ngâm lành lạnh
xương thủng xương
đêm nhập buồn buồn
chát chúa trơ trọi sống còn
bước âm u không cần chiếc bóng
ngẩng lên
ăn đi em
tiền đã đốt, linh hồn đã buôn bày đấu giá
mình ăn nhau cho hết
không thể sót lại gì
cho tụi nó
đồng hồ đong đưa thòng lọng
nắng phơi lúc nhúc thảm hài
ngẩng lên
hạt tro mặn biển đen
bản đồ xương khuôn mặt nhật thực
vực xoáy đốm sao tắt cuối cùng
ngòi viết sâu lòng thai tối quặn
độc thấu loang giãn ôm chầm
ngẩng lên, ngẩng lên
em nói gì anh cũng tin
mũi để hôn
ngôn ngữ trẻ con, thú vật, ma quỷ
thả nắm tay, để giọng cười
những đời sáng tạo tự tử thành công
thơ để một người
rung dây đàn
sợi sáng lẩn trốn bên trong vừa dứt
nguyễn hoàng nam