a bowl of bun rieu eaten at Cho Lon
rice vermicelli in a rich broth of tomatoes shrimp & crabmeat
eating my way into memory a moth
I remember
every delicious sliver of rice vermicelli
every succulent dumpling
every slurp
my lost city
under broth and soup
cousins dying at sea or far away
escaping one’s country
loss is all-encompassing
down to the last drop
Thơ
Phan Nhiên Hạo chuyển
tô bún riêu ăn trong Chợ Lớn
bún gạo nước lèo đặc cà tôm & cua
ăn vào ký ức bướm đêm
tôi nhớ
từng miếng thơm tho của bún
từng bánh mọng ngon
từng húp xì xụp
thành phố đã mất của tôi
chìm dưới nước lèo và súp
chị em bỏ thây trên biển hay ở chốn xa
trốn khỏi nước mình
mất mát là tất cả-ăn đến
tận giọt cuối cùng.