- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

trích đoạn tiểu thuyết trường thiên 31 phút. tập 5

 

Hôm nay bé mun bị đau bụng, bà đầu trọc phụ bé mun tắm rửa cho tôi, rồi đút cháo trắng chan xì dầu cho tôi ăn. Hai đùi bà yếu, đi lại khó khăn nên bà thường ngồi một chỗ tụng kinh. Bà tụng Kinh Cứu Khổ Cứu Nạn Phật Quan Âm mỗi ngày nhiều lần nên tôi nghe riết gần như thuộc lòng. Giọng bà trầm trầm, có lúc vài lời kinh như bị nghẹn trong cuống họng… Tất cả chúng sanh… Nhất thân ly khổ nạn… Tôi không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, tinh tuý của câu kinh… Linh nhơn thân đắc độ. Hồi quang Bồ tát, Hồi thiện Bồ tát, A nậu đại thiên vương, Chánh điện Bồ tát, Ma kheo ma kheo… Những con chữ xoắn lấy nhau thỉnh thoảng làm tôi chóng mặt. Nam Mô Đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn… Mô Phật, Nam Mô Pháp, Nam Mô Tăng… Năng cứu ngục tù, năng cứu trọng bịnh, năng cứu tam tai bá nạn khổ …. Tai nạn tự nhiên đắc giải thoát… Nam mô đại từ đại bi. Tầm Thinh cứu khổ cứu nạn… Bà nói câu kinh giúp tôi sớm giải thoát ách khổ đau đoạ đày, để lòng sớm thanh tịnh. Hôm kia bé mun nói má lại ngồi niệm Kinh Cứu Khổ Cứu Nạn Phật Quan Âm với bà ấy đi. Niệm càng nhiều càng tốt, tai nạn tự nhiên được cởi bỏ má à.

Tôi níu tay bé mun, muốn nói rằng, chỉ có mùi tóc và làn da bàn tay nhỏ nhắn của nó mới làm tôi mau hồi tỉnh. Nhưng tôi nghe lời bà, uống thuốc ngày ba lần, ăn cháo bà nấu, uống sữa bột bé mun khuấy giúp tôi lấy lại chút sinh lực. Má phải khoẻ thì mình mới đi Mỹ được. Bé mun nói. Con muốn đi Mỹ càng sớm càng tốt. Con muốn được đi học trở lại. Mỹ nhận hai má con mình rồi má biết không. Tôi phải nghe lời con gái tôi. Tôi không được làm con gái tôi thèm lo âu, sợ hãi. Giờ tôi chỉ còn có mình nó ở trần gian này. Trong khi biển ban đêm không có bờ, không có ngày mai. Sao chẳng ai hỏi tôi vì sao lại vượt biên để cho thân thể tôi lên tiếng bằng những vết rạn, vết cứa, vết cắt, cuối cùng toàn thân tôi bị xé toạc. Thân thể tôi đã khắc dấu trên cái ghe gỗ như lời nguyền của đàn bà thời chiến. Giờ thì không quốc gia, không căn cước, không lựa chọn như không nhớ được khuôn mặt con trai tôi lần cuối cùng mà chỉ nhớ mấy ngón tay nó bấu chặt vào đùi tôi cố níu tôi lại, không cho người ta lôi tôi đi. Nhưng lực bất tòng tâm. Tôi đi, nó đi theo tôi. Tôi trở lại, nó không trở lại. Không ai dạy tôi làm mẹ giữa biển khơi. Không ai cả. Chỉ có tiếng chân trần con tôi dò dẫm trên tấm ván ghe mục. Tiếng thở phì phò yếu ớt khi chúng kéo tôi sang tàu bên kia. Và rồi sau đó, là sự im lặng, như tro tàn, như máu khô hoà tan trong nước biển mặn. Tôi thét gào có ai, có ai đó không. Có ai ở đâu đó, ngoài rìa bản đồ, ngoài rìa lịch sử, xin cứu lấy con trai tôi, trời ơi, nó có tên có tuổi có má có chị, nó chỉ không có quê hương xứ sở gì nữa ráo. Tôi không điên. Tôi chỉ sống sót. Và trong sống sót là sự chia lìa. Giữa ký ức và thân thể. Giữa tình mẫu tử và bản năng sinh tồn. Giữa cái gọi là tự do và cái gọi là mất mát. Ai đã viết đã nói ra những từ ngữ này. Chẳng phải con tôi. Chẳng phải tôi. Nhưng tôi phải đeo nó vào cổ như cái gông cùm. Tiếng sóng dội vào lồng ngực. Nhịp thở của người mẹ từng yêu thương, từng hy vọng, từng nghĩ rằng tự do là có thật. Nhưng giờ thì tôi sai. Tôi là chứng tích của sự sai lầm và con tôi là cái giá phải trả bằng mạng sống. Vào cuối buổi bình minh. Tôi tự đánh tôi, rống to trước biển nước mênh mông rằng, mày thua cả con heo đực tệ hại. Mày không được gọi là má. Tôi tự ghê tởm tôi. Tôi là con rệp chứa đầy nọc độc. Tôi kiệt sức vì nuôi dưỡng cơn gió chướng trong bao tử. Thần trí chứa đầy thảm hoạ. Dòng biển xoáy chùm hoa khế phơn phớt tím rơi vãi sân vườn xưa cũ tôi cố chôn sâu trong tâm tưởng dù bị mắc kẹt bởi cái cười nham hiểm lịch sử. Không ai làm chứng cho bông hoa máu tàn lụi bay trong gió trong tiếng kêu gào của con mồng biển quàng quạc, quàng quạc… Môi nứt nẻ thối rữa dưới ánh mặt trời. Da thịt ung mủ tèm nhẹp hôi thối. Vào cuối buổi hoàng hôn, trên bề dày mặt biển mỏng manh này, tôi cùng vài chục người tị nạn vượt qua đại dương một cách tủi nhục tang thương vì ảo tưởng tương lai. Nước biển mang đi vệt nắng cuối cùng và không còn gì ngoài bọt biển sủi tanh tách giữa giấc mơ và thức tỉnh ở mức độ điên cuồng.

Ai đó ngổi xổm tè một phát lên mặt đường từ trong lều ra tận bờ biển.

Trại tị nạn Songkhla sặc mùi rác biển sau trận bão đêm qua. Sáng nay xác cá cơm chết la liệt trên bãi. Má nói, sao không đi lấy gạt tàn thuốc cho bố mày ở dưới âm phủ mà cứ đứng thừ người ra thế hả con kia. Nói đi con, hát đi con, chửi đi con. Má rầy la bé mun trong cơn giận dữ. Tới bữa ăn chỉ có hai má con nhưng má cứ bày ra ba cái chén, ba cái muỗng, rồi nói, thằng bon ngồi ngay ngắn ăn nghe chưa. Ăn nhanh lên rồi nhớ súc miệng. Con mun nhìn má nó rồi khóc còn bà đầu trọc lặng lẽ đưa mắt nhìn ra bên ngoài lều. Đêm đến, hai má con nằm trên tấm chiếu, cát chuồi dưới lưng. Mấy tấm ván ép má nói nằm đau lưng nên con phải lấy ra. Hai má con đắp mền bằng tấm vải nhựa để khỏi ướt. Má muốn gì con cũng chiều cả. Có lưng chén gạo mà má cứ ngồi đếm từng hột từ sáng đến giờ mà con chẳng hỏi tại sao. Má nói đêm qua đang ngủ say thì nghe tiếng thằng bon hét to, má ơi cứu con. Má hốt hoảng chạy đi kiếm nó thì thấy đèn pin rọi thẳng vào mặt con, rồi con lại la to, má ơi cứu con. Má muốn cứu cả hai đứa mà má kiệt sức rồi bé mun ơi. Nói xong má ôm mặt khóc hu hu. Nhưng chỉ vài phút sau nhìn bé mun má lấy tay che miệng cười nói, chỉ có con cứu được má thôi. Má thương con nhất trên đời. Giờ má còn có mỗi mình con. Con liệu hồn mà sống cho tử tế với má nghe chưa. Rồi má đứng dậy đi ra khỏi lều. Trời nắng loá. Má vừa đi vừa hát nghêu ngao. Bọn con nít trong trại mỗi khi thấy má chúng vội dạt ra hai bên rồi đưa tay chỉ trỏ cười ha ha ha, mụ điên mụ điên kìa tụi bây ơi. Bé mun vội cầm cái chổi chạy ra đánh đuổi tụi nó đi chỗ khác. Thôi má vào trong lều nằm nghỉ cho khoẻ đi má. Mình sắp đi Mỹ rồi. Bé mun vừa nói vừa dìu má vào trong lều, đỡ má nằm xuống. Con thương má lắm má ơi. Bà đầu trọc tụng Kinh Quán Âm Cứu Khổ xong đến cầm tay má, nói bé mun đi lấy nước cho má uống. Biển chẳng trả lại gì cho má cả.

Mỗi khi có ghe vượt biên cập bến, loa phóng thanh liên tục thông báo có đồng bào mới đến đảo, có đồng bào mới đến đảo. Mọi người đổ xô chạy ra xem coi trong số đồng báo mới đến có ai là thân nhân, bạn bè, hàng xóm của mình không. Cũng cái loa phóng thanh đó, mỗi khi có người rời đảo đi định cư lại liên tục thông báo, hôm nay có đồng bào rời đảo, hôm nay có đồng bào rời đảo… thì vẻ buồn thiu hiện trên bao khuôn mặt người còn ở lại. Giọng Khánh Ly da diết qua lời nhạc Trịnh Công Sơn, ‘Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về gọi bờ liễu ru lê thê gọi bờ cát trắng đêm khuya…’ Tôi sinh ra ở miền biển, sống lên cùng biển, gió biển giúp tôi thở, sóng biển ru tôi ngủ. Tôi từng yêu biển vô cùng nhưng giờ đây biển nhấn chìm tôi vào cảm giác tội lỗi và chỉ chực nuốt chửng cả lục địa khiến tôi phải chạy trốn khỏi cơn tuyệt vọng.

Thân thể tôi đã bị rút hết ký ức. Mọi thứ còn lại duy nhất tấm bản đồ. Trên đó, đầy vết cắt, vết bầm, vết xước, vết nước ối vỡ, vết máu tháng đóng cục. Lúc tôi đưa hai con xuống ghe, mặt biển âm âm u u, mọi người cố di chuyển nhanh nhất có thể, cố không nói chuyện không la hét không kêu gào. Bất cứ tiếng động nào cũng có thể bể chuyến đi. Tiếng sóng đập mạnh vào thân ghe làm nhiều chỗ sứt mẻ nhưng vẫn còn chắc nịch. Mùi xăng pha dầu trộn với nước mắm, mồ hôi. Tôi ngồi co người trong hầm ghe, hai đứa con áp hai bên hông, tay trái ôm bé mun, tay phải giữ chặt thằng bon, giỏ đựng ít thực phẩm, nước uống phòng hờ. Ba lượng vàng đã đưa cho bà chủ ghe, giờ chỉ còn ba chỉ vàng, gia tài còn lại tôi khâu cất trong quần lót cùng chiếc nhẫn cưới đeo ở ngón tay. Đó là thứ duy nhất còn lại của tiền kiếp. Của người đã từng là vợ, từng là mẹ trong ngôi nhà có mái, có sàn và có cả mảnh sân nhỏ. Rồi khi ánh sáng hiện lên từ chiếc tàu lạ giữa biển, linh tính mách rằng tai ương sắp ập đến. Không phải trong trại tị nạn. Không phải trên đất liền. Thứ ánh sáng sặc mùi tử khí. Hai đứa nhỏ bị say sóng, mệt nhoài gà gật trên đùi tôi. Đầu chúng lắc lư theo sóng. Cuống họng phả mùi cá ươn. Khi bọn hải tặc ném tôi trở lại ghe, tôi cảm thấy thân thể tôi đã biến mất. Tôi chỉ là một nhúm da bọc xương nhăn nhúm. Thấy bé mun mà không thấy thằng bon, tôi hỏi thằng bon đâu, bé mun oà khóc. Không ai trên ghe biết nó rơi xuống biển lúc nào. Không ai nghe tiếng nó gào thét kiếm tìm tôi. Biển nuốt chửng thằng bon con tôi rồi.

Các lớp ký ức phủ rêu thân thể nhưng cái chết của đứa con không hề kết thúc, mà trở thành con sóng âm ỉ đánh dội đập trong cơ thể bà, vùng đất bị xâm chiếm, bị bỏ hoang, thảm khốc mọc rễ. Con trai bà sẽ không lớn, không già, không bệnh, không chết. Con vẫn là thằng bon mãi mãi sáu tuổi. Con là hơi thở luôn lơ lửng trong trí nhớ má như bào thai chưa sinh, mà cứ quẫy đạp trong tử cung ngược. Lòng dạ má là biển chết. Thân thể má là chiến trường bị giẫm đạp, rút máu, cưỡng hiếp đồng thời từng mang thai con, rồi cho con bú, giấu con sau vết sẹo cũ để bảo vệ con khi đạn pháo bay qua. Má xoa dầu gió hai bên thái dương, nhìn chị con nằm cong vùi như con mèo già. Má sắp bị đưa đến phòng xử án, để tương lai xét xử. Trong hầm ghe tối ám, ánh sáng từ khe ghe rọi vào làm hiện rõ hạt bụi bay qua. Chị con vừa thức dậy, ngồi ôm đầu gối run như đang lên cơn sốt rét. Tiếng bố con thì thầm vào tai má, ‘em phải sống, bé mun cần em, thằng bon thì có anh lo.’ Má thấy thằng bon đứng yên trên mặt biển, nước rút khỏi chân, nó không sợ, không khóc, không gọi má ơi má à mà chỉ nhìn má, nhoẻn miệng cười. Sau lưng thằng bon là bố nó.

Làm sao má nói cho bố con biết hành vi dã man của bọn hải tặc đã đổ đạp lên người má giữa biển khơi hả con. Nơi không có luật lệ, thiếu sự kiểm soát mà chúng lại nắm trong tay quyền lực, sức mạnh, vũ trang. Chúng hãm hiếp, cướp bóc, sát hại người tị nạn một cách trần trụi, dã man, khốc liệt nhất. Chúng là sản phẩm của xã hội cho phép đàn ông tin rằng thân thể phụ nữ là chiến lợi phẩm, là lãnh thổ cần được chinh phục. Hãm hiếp là khẳng định quyền kiểm soát tuyệt đối, nhất là phụ nữ bị đẩy vào vai nạn nhân, biểu tượng cho sự dễ tổn thương tận cùng. Chúng là tấm gương phản chiếu cái ác mang tính hệ thống. Giữa biển khơi, nơi con người không bị trói buộc bởi luật pháp, cộng đồng hay lương tri. Chúng cho rằng những gì chúng làm giữa biển khơi thì không ai hay biết nên không bị luật pháp trừng trị. Những người tị nạn không vũ khí, không lương thực, máy ghe hư hỏng, xác thân kiệt quệ. Nhân phẩm người tị nạn bị tước đoạt. Biển cả trở thành mồ chôn tập thể.

Trong không gian trại tị nạn, hàng chục ngàn người cùng chia nhau hít thở chủ quyền hiện tại bị đứt gãy, bị nhào trộn như mớ giẻ rách. Họ sống vật vờ tạm bợ, không biết sẽ đi đâu, thuộc về đâu, quốc tịch gì. Người tị nạn là kẻ không có quyền, là kẻ sống sót bên ngoài thời gian lịch sử nhân loại, là bản chất tạm trú, là tồn tại bị gạt bỏ, hằng ngày sống trong sự mong chờ lòng thương hại, ban ơn của kẻ khác, thậm chí bị coi như loại ký sinh trùng. Thân xác người tị nạn lửng lơ giữa lưng chừng thời gian. Tương lai họ bị trì hoãn, không biết sẽ ra sao, hoặc có thể không bao giờ xảy ra. Thân thể họ bị chặt ra từng khúc, chẳng còn khúc nào thuộc về họ nữa cả, như những ngôi mộ trên đảo tị nạn này rồi sẽ trở thành hoang phế, bị bỏ quên, rồi tự tan biến vào biển cát.

Suốt cả đêm bà không chợp mắt. Trong bóng tối hiện ra một vệt hy vọng dài bằng cánh tay thằng bon đến từ phía không phương hướng. Ánh đèn pin như dao nhọn đâm thẳng vào mắt. Cô gái tuổi đôi mươi chưa kịp quay người thì cổ tay cô bị túm gọn cùng tiếng cười hô hố hả hê vừa săn được con mồi béo bở. Đẹp như vầy mà tưởng thoát được à. Tàu bọn chúng rộng hơn, đám phụ nữ vượt biên bị ép nằm sát mặt xuống sàn gỗ nồng mùi dầu cặn và mùi máu cũ. Khi chúng đứng dậy bỏ đi thì đám phụ nữ vượt biên run rẩy như bầy cá mắc cạn. Biển máu bao bọc. Một người đàn bà nói rằng bà đã khâu vào lưng áo đứa con ba tuổi một mảnh vải ghi tên và địa chỉ người bà con bên Mỹ, giờ đây trên người bà mặc chiếc áo ướt không còn hơi ấm. Không ai nói gì. Mắt nhắm lại không phải để ngủ mà vì kiệt sức và để khỏi thấy những gì vừa xảy ra. Nếu giờ đây bọn hải tặc xuất hiện, chẳng ai còn sức để la hét hay chống cự, và họ cũng không còn gì để đánh đổi, mọi thứ đã bị bọn hải tặc đến trước cướp sạch sành sanh. Cũng như thân thể bà giờ hết còn phản ứng. Không vùng vẫy, không giãy giụa, mà chỉ lạnh tanh như không có/còn ở đây.

Biển cả giờ có một lỗ thủng. Cái lỗ ấy luôn mở, không khép lại được. Cái lỗ đẫm máu, trắng như muối, đen như vũng xoáy. Bà không chứng kiến cảnh thằng con bà rơi xuống biển nên không thể bôi xoá. Ngôn ngữ không còn là công cụ để kể, mà là tiếng rơi, như tiếng thét câm. Đứa con biến mất dưới mặt nước biển. Bà đuối sức, không thể cử động chẳng phải vì đau mà vì không biết thân thể này còn là của bà nữa không. Những gì thuộc về bà đã bị chúng tước đoạt. Từng phân một, bằng từng cú đẩy sâu, không phải giao cấu mà là chiếm đoạt. Xong việc, chúng ném bỏ bà như khạc cục đờm. Tâm trí bà cũng bị cạo trắng. Linh cảm xé toạc ngực bà. Giọng người đàn ông hổn hển vì đói, vì sợ, vì kiệt sức, vì bất lực, tôi không thấy… không thấy lúc nào… gió mạnh quá… nó…nó là ai? Nó là con trai bà hả… không ai thấy, không ai biết. Bà rơi như thằng con bà rơi. Tiếng rơi của thượng đế bị đuổi khỏi chính giấc mơ mình tạo dựng. Đầu bà đập xuống sàn ghe. Trên cái ghe tan hoang chứa mấy chục phận người bị tước đoạt nhân phẩm.

Có một khoảnh khắc bà nghĩ, chắc thằng bon còn đâu đó, nó trốn dưới đáy ghe, dưới tấm bạt, trong đống lưới cá. Nhưng chỉ là khoảnh khắc thoáng qua rất nhanh, thân thể bà hiểu trước đầu óc bà. Bà lại tiếp tục gọi con, con ơi, bon ơi. Con bà không còn đó để nghe mà biển thì không trả lời. Không ai có thể giúp được. Không có phép nhiệm màu. Giờ thì bà nghe tiếng đứa con gái bà khóc lóc gọi em nó. Ghe vẫn cứ tròng trành trôi giữa đêm. Máy ghe bị hỏng. Gỗ rên rỉ như con thú bị bẻ lưng, như lời nguyền chưa nói hết.

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân