tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Bây giờ chúng ta đếm đến mười hai
và tất cả chúng ta giữ yên.
Lần đầu trên mặt đất,
chúng ta đừng nói bằng bất kỳ ngôn ngữ nào;
Đôi khi tôi hỏi Tựu, Ông sợ gì nhất. Lần nào cũng vậy, Sợ cái lưỡi.
Tựu có một cái lưỡi rất đẹp. Màu đỏ tươi, người ấy là sức khỏe tốt. Lưỡi rất dài, có thể là người giàu lý luận
Hãy tưởng tượng, một không gian rộng lớn, im lặng của chợ Costco … chung quanh treo chân dung phóng lớn của những người đeo khẩu trang với các kiểu vẽ sặc sỡ, và ở giữa là mười diễn viên đứng cách nhau hai mét, với khẩu trang lụa lập lòe dưới ánh đèn màu, ra dấu với nhau bài thơ Corona (Hào Quang) của Paul Celan, như một hợp tấu câm vượt qua mọi ngôn ngữ và khổ ải.
Quran 49:13: “Hỡi nhân loại! Ta tạo ra ngươi từ một người nam và một người nữ, và đưa các ngươi vào các quốc gia và bộ lạc để ngươi có thể nhận ra nhau, chứ không để ghê tởm nhau.” Phải chăng có lời nhắc nhở đó chỉ vì bản chất con người và các quốc gia là muốn tranh giành và giết hại lẫn nhau để đi đến tự hủy diệt?
Người bạn nhìn ngó khắp nơi xa lạ, một phía của dòng sông Sài Gòn người bạn chưa từng biết tới. Au-delà du fleuve. Au-delà du bien et du mal… Người bạn nhìn ly rượu sắp cạn kiệt, cả hai người có dốc túi mua rượu để uống cạn bao nhiêu ly cũng không thể, thật là không thể vượt qua một cái gì, để mà nói tới vượt qua một buổi trưa héo hắt.
Ở góc ngã ba con phố có một người vô gia cư, loay hoay với cái bị quần áo hoài không biết để chỗ nào dưới cái gốc cây anh đang ngồi. Cái cây này …
Bernard Rieux sống trong Dịch Hạch của Camus sống với cái phi lý của cơn dịch, của số phận riêng của mình và của thành phố. Chính vì thế, ông chọn phải xa vợ, chọn ở lại chiến đấu chống cơn dịch như một bổn phận phải hoàn tất chứ không nhận mình là anh hùng.
Bây giờ khán giả mới thấy phòng làm việc của họ nhìn ra các toà cao ốc nhấp nhô.
Ánh sáng chiếu từ phía sau, hắt bóng con vi khuẩn đứng ngoài cửa sổ, khoác áo choàng, đầu đội mũ gai tua tủa, tư thế như tượng Nữ Thần Tự Do.
Con vi khuẩn bắt đầu di chuyển giữa các toà nhà. Nó uốn mình theo theo điệu nhạc, tạo những mô thức trừu tượng theo kiểu múa đương đại. Bóng nó lớn dần lên, bao phủ và ngự trị thành phố.
chỉ ăn và ngủ là ưu trội
ăn từ siêu thị, từ chuyển phát nhanh, cho tới tủ lạnh
ăn từ nhà bếp lên trên mạng
ăn vào cả giấc mơ và sự ám ảnh béo phì
Con nước lên đầy, con nước vơi
Kẽo kẹt vũng lầy đêm rất mỏng
Thu bồn rên truy quất vó đêm trăng
Oằm oặp bầy ếch xanh nhú mồm hút sóng
tôi già/lão, mỗi ngày cứ hú
dụng cảm xúc đầy thú tính, bày
trên ngôn ngữ tất nhiên dày
ảo diệu, khó hiểu. làm mày mặt luôn
Qua lần cửa kính trong suốt
Không thể nào cách ly nỗi nhớ gia đình quặn thắt
Xe quân sự chở 61 thi thể hỏa táng ở Bergamo
Dưới làn mưa tuyết lạnh căm
làm sao động cỡn một mình
đẩy đưa ngả ngớn bình minh ngủ vùi
biết đâu có mấy thằng đui
bám chân ảo ảnh… liếm môi khát thèm
Một con chim đơn độc
Đậu trên dây điện đường
. . .
Social isolation!
bốn mươi lăm năm dài hun hút lặng lẽ trôi
trôi qua trôi qua buổi chiều cách ly (hay ủ bệnh?)
đường phố vắng tênh, sạch đến lạnh người
thời đại dịch covid-19 kéo màn, trùm chăn thế giới
ngày mai đi test mà âm
đạo vừa mừng rỡ nẩy mầm bốn phương
lỡ mà xui xẻo có dương
Đời sống này và thế giới bên kia
Tất cả đang bật sống
Từ giường bệnh, ghế đợi phòng khẩn cấp
Từ hành lang mùi thuốc tẩy
Khi ông ta bước đi rồi, tôi hái một cánh hoa trắng. Tôi không hiểu gì cả. Tôi không nhớ gì cả. Nơi đây như chiêm bao và mọi người như không có thật. Buổi sáng quá rộng, trời quá trong làm tôi ngạt thở, tưởng như ai đặt những miếng bông gòn rất êm trên mũi.
Nhà bên trong không có ai. Hoán điên cài bó hoa mắc vào khe hai cánh cổng. Xong rất từ từ như phim quay chậm dịu dàng hôn vào cánh cổng rồi bước đi. Khi bước đi Hoán quay lại nhìn tôi với cặp mắt to lông mày rậm mái tóc bù xù, rồi rảo bước tiếp về cuối dốc Bà Triệu.
“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”
Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:
“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”
Những dòng cổ thư thật như cây vườn hoang, mọc vô số, chằng chịt, đan chéo, quấn quít trên các lối đi có khi tưởng chừng không có lối ra, nhưng nếu tìm lại, kỹ hơn, sẽ thấy trên lối ra đó, có một người khuôn mặt tử tế, vui vẻ, với nụ cười, sẵn sàng chỉ đường cho mình ra khỏi khu rừng.
Con vi trùng mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn hồng ngọc, đi rón rén quanh sân khấu.
Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ.
Sáng nay tôi dậy lúc 3 giờ
Tôi xuống bếp
Cầm chiếc ly lên
Bỏ chiếc ly xuống
Cố giải mã cơn ác mộng đêm qua
Thấy mình nằm trong một bịch nylon
Trong hằng trăm bịch xác chờ hoả thiêu
Tôi dán mắt vào iPhone
Đọc các bản tin về dịch corona
Nếu ngày mai không tận thế
Tôi sẽ thõng tay xuống chợ
Đem bán hết những bài thơ tình
Những bài thơ dở hơi
xe cứu thương chạy ngang qua phố
thanh âm như xé tai
thân người nằm yên
đau đớn với con siêu vi trùng mang hình vương miện
Treo ngược xuống như từng hàng giẻ rách dơ dáy
Rồi nhe răng cười trong giấc ngủ.
Dơi!
Bên Trung Quốc dơi là biểu tượng của phúc lộc.
New Comments