Chiều tím trên đám mây lam thạch
Không phải mưa đá mà ran rát gai hồng
Viên máu bốn mùa lăn vào lòng gió
Con nước lên đầy, con nước vơi
Kẽo kẹt vũng lầy đêm rất mỏng
Thu bồn rên truy quất vó đêm trăng
Oằm oặp bầy ếch xanh nhú mồm hút sóng
Miên man đêm nước lọc
Bờ tre than reo rú thẳm thẳm sâu
Chọc vào thân những vúp măng dựng cứng
Di-gan lang thang trên vùng đồi nguyên thủy
Mình ngồi lên cò cử tì bà
Nước triều công kênh ngóc lên suốt đỉnh đồi
Rồi rút xuống
Ngủ vùi
Ôi, trời đất . . .
Đi qua một vùng lá trẻ
Người đàn bà múa nghịch nắng dưới chân mình
Lòng vàng son như thủy triều dâng hết
Đôi ngày nghiêng rút sóng lặng thinh
Đôi khi giang tay cất vó tung mình lên để hát
Khua lên nhịp chân bước dẻo ngàn xuân
Khóe môi nũng nịu thơm mùi nắng ngát
Nghe gió về rười rượi mắt nâu
Đôi khi phun mật dán lên chiều lốm đốm hoa dâu
Tô lên vồng ngực nhớ chàng thổn thức
Cơm canh nóng hổi bóng người tình rưng rức
Quên một lúc về còn vớt mỗi bóng câu
Người đàn bà tung mình lên để cháy
Lửa tàn đâu mà tro bụi tưng bừng
Gọi gió lên hú hồn không che đậy
Mai mây bay tan tác khôn cùng
Xác ve mùa hè rắc cả chiều thu
Nên xào xạc khua cung đường mê lộ
Nàng không rõ còn bao mùa lá trổ
Ai ném hoàng hôn vào hết tháng năm dài . . .
.