tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Nhưng cuộc sống vợ chồng cũng chẳng khiến tâm hồn tôi yên ổn. Vấn đề là ở chỗ tôi. Có cái gì đó thiếu chất quyết định trong tôi, dù nhìn bề ngoài có vẻ như tôi là người hoàn toàn độc lập, dứt khoát, luôn lao vào đời sống và chọn lựa cách sống theo ý riêng của mình. Đôi lúc tôi nghĩ mình như một con tàu trôi đi mải miết, và trường học, công việc, hôn nhân như một bến đỗ tôi vô tình tấp vào, chứ không phải do tôi chọn lựa, hay là mục đích gì to lớn cả. Tôi chỉ lướt qua bề mặt của cuộc sống
Khả Thể của Đặng Thơ Thơ theo thiển nghĩ cứ xem như là một tổng-thể sáng tác, có thể
– đọc khởi từ hư vô để đi đến / tìm thấy “khả thể”;
– đọc như một từ chối hiện sinh, hiện tồn để đến hiện thành;
– đọc như một sáng tác chưa thành, độc giả cùng lên đường đi cùng đường với “tác giả”
Khu vườn ấy đã biến mất cùng với cây ổi. Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà số hai mươi mốt, nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt sơn màu xanh xám. Cái mảnh vườn ngày trước bây giờ đã bị san bằng, lát gạch để làm sân để xe. Một chiếc xe du lịch Toyota màu bạc quay đầu ra phía trước.
Tôi, đinh ninh lênh đênh, trôi
Qua Tái Nạm Dương, đến thẳng
Bãi Phờ Râu, Vũng Tàu, Bà Nghĩa Địa.
gặp mùa ôn dịch tắm nước sả
ta ở một mình sướng như vua!
vua nhiều thê thiếp nhiều nguồn dịch
ta sống một mình khỏi khẩu trang
hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang
buổi chiều nướng một tai dơi
chợt nghe vi tía ngoài trời nổi hung
con dị khuẩn
bay
lòng vòng
có những ngày tôi qua lại đường chiều
một mình tôi và đường chiều quạnh hiu
trong quạnh hiu có một điều bí mật
một điều gì trong veo như rong rêu
Người ta nói tôi chết từ lâu lắm rồi, đâu mới khoảng 2, 3 tháng tuổi. Xác tôi đặt trên mo chuối dưới gốc mận. Mươi, hai mươi ngày sau tôi vẫn nằm chỗ đó. Mắt vẫn mở nhưng thỉnh thoảng bị cái gì đó che lại, không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng lào xào chung quanh như cánh đập của đàn ruồi khổng lồ. Mười, hai mươi năm sau tôi vẫn cố định ở vị trí ban đầu.
Sự giao hưởng giữa tiếng Anh và tiếng Việt tạo ra những trường hợp trào lộng, giúp vui cho những độc giả nào hiểu tiếng Việt. Khi Hằng nói tiếng Anh, giọng phát âm đặc Việt Nam và khả năng ngữ âm của cô được diễn đạt qua tiếng Việt. Thí dụ, cô nói “Du ri-eo cao-bồi? Du đu nót nô.” Thay vì “You are [a] real cowboy? You do not know.”
Vì vậy, các nhà chính trị lỗi lạc phương Tây đã giăng bẫy tư tưởng: “nghệ thuật vị nhân sinh” để giảm bớt khuynh hướng cá nhân và để sử dụng nghệ thuật cho mục đích chính trị. Còn ở phương Đông cũng y hệt như thế nhưng ngôn từ mập mờ hơn ở chữ “đạo” trong “văn dĩ tải đạo”.
Tôi còn nhớ mãi màu nắng chiều hôm ấy, màu nắng vàng nhợt nhạt và buồn như gương mặt người ốm.
Phải, vào buổi chiều, tôi và chị ở trong căn phòng của hai chị em. Chị đóng cánh cửa thông qua phòng mẹ tôi rồi ôm tôi mà khóc
Triết gia Platon đề cao vai trò ưu thế của lồng ngực trong tinh yêu và trong những tình cảm xúc động như sợ hãi, giận dỗi, đau khổ. Aristotle đi xa hơn, cho rằng trái tim nằm ở vị trí cao nhất của tình cảm con người.
Đêm. Những cụm bóng tối trắng. Còi hụ
Còi hụ liên hồi
Tấm mạng đêm lưu giữ gương mặt bi kịch
của dịch chuyển của nơi chốn của kẻ đồng hành
Những bông đỗ quyên
Rực đỏ bên sườn đồi
Đánh thức mùa xuân cao nguyên
Giờ các thứ vụt lướt qua bên toa xe lửa
tôi sẽ lấy thang máy lên tầng hai mươi ba
rồi lao mình xuống hồ bơi xanh mát, trong veo dưới đất.
khi tôi vớt tôi ra khỏi hồ, tôi vô hình, trong veo, xanh mát
trở về với những đêm mà tâm hồn mi cô độc mong manh
phải gánh chịu sức nặng của những ngôn ngữ tràn về
xây dựng lên những làng mạc văn bản khao khát lung linh
khi người đàn ông quyết định rời ngôi nhà của mình
vợ anh ta đã không ngăn lại
phía trên túi hành lý, bầu trời hôm đó thật sâu
Trong đời thủy thủ, đây là lần thứ ba tôi đối mặt với những hành khách không có giấy tờ, không trả tiền mua vé và có tên là stowaway, tức là người trốn theo tàu. Những lần trước, cách đây hai, ba chục năm rồi, cũng trên vùng duyên hải Phi Châu này, tôi đã gặp và cũng thường nghe nói, có khi năm sáu mạng trốn trong một container trong suốt hải trình.
Ông “người chân chính” trong văn chương này vốn là “chồng của cô em họ tôi”. Tôi có ý định vẽ chân dung ổng từ lâu nay mới thực hiện được một lần (tôi mắc …
Phía tây thành phố Huế có một ngọn đồi không cao lắm. Trên đồi có một lô cốt bỏ hoang. Trên mặt lô cốt thì có những hòn đá, hòn sỏi mà tụi con nít leo lên chơi bỏ lại. Những hòn đá nằm vô tội và hòa bình hết sức. Tôi chỉ cho người con gái đi cạnh tôi xem những viên đá ấy, nàng không để ý, chỉ bâng khuâng hỏi:
– Lúc trước, mấy người ở trong lô cốt chắc nóng lắm…
Khi bị lên cơn suyễn, bạn không thở được. Khi bạn không thở được thì bạn nói năng rất khó khăn. Lượng không khí rất hạn chế trong phổi không cho phép bạn. Rất ít, chỉ khoảng ba đến sáu chữ
Tôi bị cuốn theo dòng người xô đẩy mãi về phía trước. Đôi khi tôi chạy sang bên kia đường và lại bị dòng người ngược chiều đẩy lui mải miết. Sao người ta lại vội vàng thế nhỉ? Họ đi đâu và về đâu?
lòng chiều đen sẫm
giữa thành phố giăng đèn
hang tối của những ký ức không chiếu sáng
khăn choàng mùa đông bọc những cô đơn
bầy khỉ trên cây nhào xuống nhập tiệc
dzô dzô
lũ bồ chao nhao nhao trả đất cho tao
trả đất trả đất trả đất
khẩu trang khẩu súng khẩu chi
vũ trường vũ hán vũ gì cũng ghê
con chim hoàng hạc chớ về
Bây giờ – ngay ở chỗ lặng im đó,
giữa đau buồn và biết ơn,
những điểm thăng bằng phong sương chúng ta ai chẳng dãi dầu –
con hồng y bay khỏi chiếc cành phẳng phiu trơ trụi,
New Comments