Category: Thơ
Cám dỗ dịu dàng ♦ Tháng Tư Dương Đào
Ta hỏi hạt mưa
Ngủ trên lá mỏng
Có làm cuồng lưu
Đưa ta khỏi mộng?
Bay về tự do
những cái đầu quay điên dại đâm kẻ thù sau lưng một mét
rớt hy vọng một gang tay, từng viên sỏi ném hai bên lề
cân bằng hai bầu ngực đá tan.
nhân chứng 2
lu bu
tôi đặt ký ức vào góc nhà
quên bẵng đi để đâm sầm vào cuộc sống
vài năm sau phải dọn nhà, tôi mới nhớ đến
lúc bấy giờ Nó lớn như thổi
Những mắt xích của mọi buổi sáng
Tôi đã thấy buổi sáng cất cánh nặng nề bay lên và sự tha thứ huyền
nhiệm vẫn nằm lại bên em—bên ngực trái.
Tôi đã gặp lại lão ăn mày vẫn va đập cây gậy…
Con nhỏ lai
Gọt những cái đầu của những bông hoa
Thành phố của nàng 1975 mắt lác
Những cành cây treo đầy nhật báo
Khi gió lần mò ra tiếng ợ hơi
Tôi hẹn em bên hông Bà Chiểu
sướng khi làm tình
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
ở giữa
sau một trận làm tình,
tôi không bao giờ biết tham dự vào
hợp đồng xã hội được đặt tên
những thầm thì trên gối
Daklak
Những tia nắng chọc thủng biển sương mù,
cánh tay cây mốc meo da loài thú vẫy chào
Còn đây giấc mơ
đầy chất lân tinh cháy bỏng
ngay thẳng vào chương
một hôm giấy vụn nằm trong rác
bỗng xếp hàng ngay ngắn thành chương
người tây biểu lộ vui mừng bằng múa may nhún nhẩy
Mây chiều Phan Đăng Lưu
Ôm eo cầu chữ Y
Mặt nước, và mặt người
Chuông nhà thờ đỏ tươi
Mưa trên người Nguyễn Du
từ những hơi thở
từ những hơi thở xa xôi
tôi ngoi ngóp từng nhịp bất trắc cho số phận
của những vỏ bánh xe đang lăn ngoài luồng
30 tháng tư năm nay
cho tới lúc nào thì tôi biết ngày 30 tháng tư của ba mươi sáu năm về trước hoàn toàn có thật(!) vâng, phải một buổi, ngó đời trôi sông
lạc chợ
thế này
Vú dài tháng tư
Này Tự do, con ngựa cái
Thong thả ta dắt qua đồng cỏ (chưa bao giờ dám cỡi
Sợ đau mấy vạt lông mềm)
Đầu Làng
Những tượng đài đầu làng
Những tấm gương đầu làng
Những thối nát đầu làng
Những giam cầm đầu làng
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
mở miệng không để than vãn bạc nhược
mở miệng không để năn nỉ van xin
mở miệng chỉ để thở
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
một ngày yên
như thể sỏi đá cũng muốn
chu miệng thở
lần thở cuối trước khi ngày hết nắng
như thể mặt nước cũng nghe được
tiếng đập tim từ sỏi đá
Cắt
Có đêm tôi thì thầm với lòng bàn tay
như hát dỗ
tôi sẽ không để ai cắt tôi khỏi chữ
cắt chữ khỏi thơ
hào quang của bóng tối
những cung tròn ngộ nhận về sự khởi đầu và kết thúc
trang sách trắng nói gì đó và,
không nói gì đó . . .
thị dân
cách tự tử hoang dại còn lại từ thế kỷ trước
xả xuôi chín ngắt những con lộ xương cá
tôi là tên đàn ông đánh bóng vào cái lỗ rú giật
bên trong cây thập giá
Tháng tư còn có nỗi buồn
Buồn giùm tôi mỗi năm một tháng tư
Tháng tư đau cả một miền đất nước
Máu xương khô vất bên đường xuôi ngược
Hành phương Nam tang trắng quấn xuôi dòng
Hãy đợi đấy
Hãy đợi đấy! Con chó sói nó nói
tiếng Tây xì xà xì xồ tru lên
như hát ca đến say sưa như thể
nó đang ăn mừng vì thoả mãn săn
Tháng Tư — những bài thơ cũ
Mưa chiều gầm gừ thú dữ
Bè cao rớt nhịp vỉa hè
Tôi bỗng thấy mình cụt mất hai chân…

New Comments