Category: Sáng Tác
Thành phố màu đại dương
Tôi bơi nhẹ nhàng trong màu xanh đại dương đang quánh đặc lại như thạch trái cây mềm mát, ngón tay rờ chạm vào những cảm xúc, cái hôn của mối tình đầu, một lần lỡ chuyến tàu sự nghiệp, cảm giác bị bỏ rơi, nỗi phẫn uất nghẹn thở… như những vỏ sò, trai ngọc nhiều màu sắc nằm rải rác, hay một nhành san hô đang sống biết rụt lại.
Triptych
không loài vật nào sẽ không tái sinh
giữa man rợ và văn minh
Loài mẹ
đã mang cả nhà thờ tới
Chuyện của những ngón tay
trong lặng yên và ồn ã
tôi bị hỏa thiêu bằng câu chuyện của những ngón tay
ngón tay cười
khóc tiếng chim di đầy ngụy biện
Những cơn đau hình câu liêm
Mặc cho khuôn mặt một nụ cười
Nhân danh ao nước lã em tự phong hậu và đưa tâm hồn tôi lên đoạn đầu đài
Quả nho xanh thích chơi trò đốt hình nhân thế mạng
phổi, hà nàm
nạo vét vô tuồng phế thải
kiệt quệ đồng lân
kẻ cắp xuống chợ bần thần
đồng xu đỏ mà mắt tượng
Tiếng gọi
Nâu từng sợi lông và ám nồng mùi đất
Thơ tôi là con chuột chũi
Từ lỗ nẻ chui ra
Chôn giấu chốn thiên đường
Biển đã thiếp ngủ
hay hành tinh nầy vẫn thức.
Những chộn rộn của con chữ thơ
hay những chộn rộn của tôi.
Linh dược cho con người
Chim cha và mẹ mang mồi về thấy chân con gãy, nằm dật dựa, chẳng đứng nổi, bèn bay vù đi xa tít tìm hái thuốc quý. Lúc về tổ, chim cha và mẹ nhai nát những lá thuốc quý nhào luyện cùng nước bọt của mình để đắp vào chân con. Mọi hành động của chúng không qua khỏi những cặp mắt…
Con lật đật màu hồng nhiễu sự
bữa nỗi buồn bỏ đi
không tìm ra cái cớ để cười cho những lỡ dở
nhúm gió chòm mây đi lạc cũng chẳng thấy vô duyên
Thời Không Huyền Thoại
Người ta đồn con rồng này có đôi mắt là lửa đỏ, hơi thở nó là khói trắng mù mịt; anh có thể nhìn thấy nhiều dải đất đã bị nó thiêu cháy đen kịt. Nó phóng đi cùng với diêm sinh, sấm chớp và châm lửa khắp đồng cỏ. Những con cừu khiếp đảm và chết vì phát rồ. Phụ nữ sinh ra toàn những con quái vật.
Ikonostasis
Những nhà thương điên rực rỡ
nơi tôi sinh ra
và đứng không sống không chết
bầu trời này quá chậm
Những Quả Bóng Lửa
Lửa bùng vỡ trên những bãi cỏ đêm mùa hạ. Người ta nhìn thấy lập lòe khuôn mặt của những người cậu, người cô. Những chiếc pháo thăng thiên rơi xuống trước những đôi mắt nâu long lanh của các anh em bà con đứng trên hàng hiên, và những que pháo cháy sém tàn lụi rơi cắm đầu xuống mấy mảnh ruộng khô xa tắp.
Trầm khúc Đà Nẵng
Ngược nắng bến Bạch Đằng
Những viên sỏi kề vai nhau đếm nhớ
Vớt lên những tiếng rao khuya
Vớt lên những ngọn đèn hột vịt
Đêm Hòa Tấu Libya ♦ Tình Yêu
viên đá cuội vùng lên
tưng – tiếng than của thời đại
hàng ngàn tiếng than của thời đại
bỗng im lặng
Tôi, người đa cảm
ngồi bật dậy
một dấu hỏi to tướng văng ra
rớt ngay góc giường
[kiểu siêu thực] nằm thoi thóp
Mùa hạ, khoảng trắng, khoảng lặng và khoảng không
khoảng trắng nếu nhân đôi . . . nhân đôi . . .
em sẽ xóa anh ra khỏi vùng phủ sóng của những con chữ
không còn những phiên bản nỗi nhớ
Một tín ngưỡng đáng cho 45 triệu người theo
Trong đất nước cộng sản của Thượng Đế
Các nông dân đang dựng lại Giêxu Kytô
Ba nông dân, ở trần
Giêxu đóng khố
Những chỗ ngồi định mệnh
Người ta mặc nhiên mua định mệnh mình
trong mỗi chiếc vé tàu.
Những toa rầm rập rượt đuổi nhau
vẫn đay nghiến ken két đường ray.
Võng
Chờ cho qua 3 đêm Cuội chết đuối
Phục sinh nhau về bên lưỡi liềm trăng
Lại mắc võng trên móc câu nằm hát
Hút lửa mặt trời từ kẽ ngực hoa đăng
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 1
Ngôi nhà nằm bên dòng sông đục trong hai mùa mưa nắng. Vườn cây êm ả phủ bóng mát, chỗ Cẩm thường quanh quất những khi tiết trời khô ráo. Có vài gốc vú sữa tím, hai cây cam sành, một cây mận chua và một cây mận hồng đào, hai cây ổi lão cạnh giếng nước chỉ sử dụng sáu tháng nắng…
… Của đêm ♦ Đêm mẫn tiệp
đêm qua người con gái xâu đêm thành chuỗi
ngồi đan những cọng mưa lên áo gấm
tôi nhặt nhạnh mình
khép lại buổi mông lung

New Comments