Category: Sáng Tác
nghĩ thật lãng mạn
tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
Giữa lòng Đại Nội
Nhói đau trong nhụy sen tàn
Chút dư hương đã cũ càng cành khô
Tôi về lạc giữa phố trơ
Tiếng ve cụt ngủn bên bờ tâm tư
Cám dỗ dịu dàng ♦ Tháng Tư Dương Đào
Ta hỏi hạt mưa
Ngủ trên lá mỏng
Có làm cuồng lưu
Đưa ta khỏi mộng?
Bay về tự do
những cái đầu quay điên dại đâm kẻ thù sau lưng một mét
rớt hy vọng một gang tay, từng viên sỏi ném hai bên lề
cân bằng hai bầu ngực đá tan.
nhân chứng 2
lu bu
tôi đặt ký ức vào góc nhà
quên bẵng đi để đâm sầm vào cuộc sống
vài năm sau phải dọn nhà, tôi mới nhớ đến
lúc bấy giờ Nó lớn như thổi
Những mắt xích của mọi buổi sáng
Tôi đã thấy buổi sáng cất cánh nặng nề bay lên và sự tha thứ huyền
nhiệm vẫn nằm lại bên em—bên ngực trái.
Tôi đã gặp lại lão ăn mày vẫn va đập cây gậy…
Con nhỏ lai
Gọt những cái đầu của những bông hoa
Thành phố của nàng 1975 mắt lác
Những cành cây treo đầy nhật báo
Khi gió lần mò ra tiếng ợ hơi
Tôi hẹn em bên hông Bà Chiểu
Một cách nói khác của niềm khao khát
Lũ chim núi đã bắt đầu đổi giọng, như không còn nghe thấy thứ âm vực trầm buồn trong cách thúc bách những đám mây lẻ loi hãy mau quay về phương bắc nơi sản sinh những âm vang màu xám, thánh thót, là có phần cao trào, gấp rút, nhưng vẫn lắng đọng những kết tập nghìn năm…
sướng khi làm tình
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
ở giữa
sau một trận làm tình,
tôi không bao giờ biết tham dự vào
hợp đồng xã hội được đặt tên
những thầm thì trên gối
Daklak
Những tia nắng chọc thủng biển sương mù,
cánh tay cây mốc meo da loài thú vẫy chào
Còn đây giấc mơ
đầy chất lân tinh cháy bỏng
Vực mắt
«Nhật! Ðứng lên! Tôi bảo đứng lên! Ðứng lên!» Thằng bé bất lực nhìn đôi kính trắng càng lúc càng gần, trương nở, phình to ra như một bầu thủy tinh khổng lồ, rồi úp chụp lên nó. Trọn vẹn.
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
ngay thẳng vào chương
một hôm giấy vụn nằm trong rác
bỗng xếp hàng ngay ngắn thành chương
người tây biểu lộ vui mừng bằng múa may nhún nhẩy
Mây chiều Phan Đăng Lưu
Ôm eo cầu chữ Y
Mặt nước, và mặt người
Chuông nhà thờ đỏ tươi
Mưa trên người Nguyễn Du
từ những hơi thở
từ những hơi thở xa xôi
tôi ngoi ngóp từng nhịp bất trắc cho số phận
của những vỏ bánh xe đang lăn ngoài luồng
30 tháng tư năm nay
cho tới lúc nào thì tôi biết ngày 30 tháng tư của ba mươi sáu năm về trước hoàn toàn có thật(!) vâng, phải một buổi, ngó đời trôi sông
lạc chợ
thế này
Vú dài tháng tư
Này Tự do, con ngựa cái
Thong thả ta dắt qua đồng cỏ (chưa bao giờ dám cỡi
Sợ đau mấy vạt lông mềm)
Đầu Làng
Những tượng đài đầu làng
Những tấm gương đầu làng
Những thối nát đầu làng
Những giam cầm đầu làng
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
mở miệng không để than vãn bạc nhược
mở miệng không để năn nỉ van xin
mở miệng chỉ để thở
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
một ngày yên
như thể sỏi đá cũng muốn
chu miệng thở
lần thở cuối trước khi ngày hết nắng
như thể mặt nước cũng nghe được
tiếng đập tim từ sỏi đá
Người Lặng Lẽ Nhất Đời
Việt cảm thấy ngộp thở. Nỗi lo sợ có mùi vị của một nắm bạc cắc tọng vào mồm anh. Anh biết vợ anh sẽ không từ bỏ vật gia truyền một cách dễ dàng. Chị đẩy cái áo khoác vào ngực tên chó bun. Chị lấy tay chỉ vào những thỏi vàng và nữ trang chị đã khâu vào giữa hai lần lớp áo.
Cắt
Có đêm tôi thì thầm với lòng bàn tay
như hát dỗ
tôi sẽ không để ai cắt tôi khỏi chữ
cắt chữ khỏi thơ
THÁNG TƯ-THÁNG NĂM – NHỮNG ƯỚC NGUYỆN TUỔI TRẺ
Hoài nghi và ngán ngẩm thông tin một chiều, cộng với bận rộn cơm áo gạo tiền đã khiến tôi từ lâu không muốn quan tâm tới chính trị-bao gồm những đổi thay nhân sự và cả chính sách trong bộ máy cầm quyền.
Đồ Nói Láo/ Liar!
Sự việc đã xảy với đại họa bất thường của mộng đẹp, với ảo tưởng kinh hoàng của giấc mơ. Nhưng làm sao có thể như thế được? Herbie đã nói…Và Herbie đã biết! Nó đọc được ý nghĩ kia mà!

New Comments