Category: Sáng Tác
Lời ru đơn thân ♦ Muối
À… à… con ngủ cho sâu
Buồng cau lại quả lá trầu bỏ khô
Hỏi xem thi sĩ họ Hồ
Quệt bao nhiêu cái thì cô đỏ tình?
3 giờ sáng trò chuyện cùng nồi cơm
tôi cứ cho họ sống
trao đổi
bằng cách nhắn tin là chính
[buồn cười lắm, chỗ này
Chờ
Sau này, ông mới biết, bài hát phản chiến ấy, như vết dầu loang, đem tên ngôi làng heo hút của ông gieo khắp đất nước, truyền miệng rỉ tai từ binh đoàn này sang sắc lính nọ. Hôm ấy, nghe Pierre hát chưa hết bài, ông phải bỏ nó nằm lại cong queo trong giao thông hào…
Tháng 5 độc diễn
Thời tiết tháng 5 đỏng đảnh,
các cô gái chân dài học chơi trò bình đẳng nữ quyền,
xăm hình con tàu mắc cạn giữa hai bờ vú nhô cao,
downtown san antonio một chiều vắng
chẳng phải tôi yêu mến gì san antonio
chỉ là sự trăn trở buổi chiều
vẻ tàn úa của mầu trời rất dễ mích lòng
Scarlet nguyên sơ
bắt đầu từ những thứ không đề
em nhặt về nhánh phù sa ai đó đánh rơi ven đường
điểm vài con số
và đọc từ mảnh giấy đã bị vò nhàu vứt gần vết sẹo nơi góc nhà
Dưới ánh mặt trời ♦ Những khoảng trống
Lửa đã nà áp mặt người
Lòng trắc ẩn mỏng tang như khói
Lửa hà hiếp đe dọa nung chảy tất cả
Khói mù. Chẳng còn nhìn rõ biên cương.
gió cuối
đó là lúc cuối cùng gió thổi về vùng trời cạn
và thôi nhìn thấy bóng chim bay mù khói
theo những nhịp nhàng gọi mãi
Political campaigning
ngồi giập người bóng đổ đầy hư vô
đứng trật quần đái tồ tồ
vào hố thẳm thấy sư cô trên đồi
Nhiều năm vẫn nhớ hàng rào kẽm gai trên dốc đồi
Tôi nhớ hôn qua hàng kẽm gai
Tôi nhớ siết ghì trong lô cốt
Bùn đỏ nát nhàu dưới chân nhón
Vừa khi trăng lên trên đồi xa
Mùa nước nổi ♦ Dặn dò ♦ Nơi bảo tàng chiến tranh
Tham quan bảo tàng chứng tích chiến tranh
Sững sờ đứng lặng trước máy chém
Những bóng ma cụt đầu an ủi,
Make up
em đuổi con nhện vàng đêm qua vào giấc ngủ muộn
hãy để tôi yên trong những bản ballad cũ
trang điểm thật xinh bẵng chuỗi đêm ngọc trai hiếm
Vừa kịp
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình
con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
Mê
sau rốt tôi nói với cô ta- con người chứ có phải con thú
mà con thú cũng không đê tiện đến nỗi giấu mày
giấu mặt
đời thủy thủ (chương 13)
Tôi nghẹn lời. Hồng có những ý tưởng lạ lùng. Yêu một người, lấy một người. Có con với chồng, lại coi là con người yêu. Bỏ đi lấy chồng không sợ người yêu buồn, lại sợ chết đi người yêu sẽ khổ! Tôi phải nói gì đây? Có cần khuyên lơn gì không? Không! Không cần!
chuyến bay
chuyến bay vào bầu trời nào đó
bầu trời không màu trên con tàu cũ
hương của đêm và sắc của ngày quyện lại trong chuyến bay
trăm thi điệu (6)
Bài thơ của ngày tháng
Không phải câu chữ nào cũng mang âm thanh hõm
Không phải thơ nào cũng của thời gian
Những người thợ gặt
Tiều phu, bác!
Cho tôi mượn chiếc rìu
hì hụi chặt, bổ góc vườn Thơ hòng đốt lên đống lửa
Và những tháng tư khác – của biển
Sao cứ phải nói nhiều về tháng tư?
Có phải con ngoáo ộp lại vừa trỗi dậy?
Và cuộc hành hương về miền đất hứa
vẫn chưa bao giờ im tiếng khóc.
Bên ni bên nớ
Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…
Mặt gương
Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào
Đã ở hẳn trong đấy
Bài ca tháng Tư
vì những ông vua phố phường bắt đầu làm thơ
vì những cái đầu láng cón đang tiết ra mồ hôi bằng trắc
vì những cái bụng chứa đầy thức ăn và vần điệu
30 tháng tư: facebook, đà nẵng, quán, và tôi
Facebook ngày 30 tháng tư
những câu thơ như những lá cờ
rung giật như báo hiệu cơn nghiện
Tự trói
Ai may giùm tôi chiếc túi ba gang
Tôi gom hết những ngày buồn và ném vào đó
Treo lên cành khế
Mơ giấc đại bàng
đời thủy thủ (chương 12)
Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Trong sông và ban đêm, làm sao biết chắc mình đang ở đâu! Chỗ nào cũng hình thù quái dị, chỗ nào cũng lem nhem như chỗ nào! Không có núi đồi, không có hải đăng thì lấy gì đo hướng. Vậy thì chỉ còn cách phỏng định. Căn cứ theo thời gian từ lúc ra chỗ cạn đến giờ…

New Comments