Category: Sáng Tác
bài ru. tâm. giác
bảy mươi khoanh một nét
rồi lọt thỏm vô trong
một chữ thàng thơ thới
với chữ nhân ngộ cùng
Giác đi. có tôi và bông hải đào nói lời chia tay
giác đã đi sao
giác của diệu chi
không còn nghe tiếng cười như nắng vỡ trên những bông trúc đào dọc theo các con đường ở westminster
Gọi mặt trời
em thường hoảng hốt những buổi chiều tắt nắng
cứ ngỡ mình lạc trong hoang mạc
em đói khát ăn / nhai ngấu nghiến những cụm xương rồng
Bài thơ không tên
Khi một mênh mông chảy lút đất cát
Con cò đau lòng bay bay trên không
Khi một nỗi đau tự ôm mình khóc
Chẵn-Lẻ nốt Son
Mợ râm ran khắp người, mạ trổ tới đâu thì mợ chộn rộn tới nơi ấy. Cũng bằng ngôn từ mà diễn tả thôi, có thể văn hoa hơn tẹo: Những làn sóng nhạc trầm bổng như đang dìu em vào cõi mộng, chẳng hạn, hay là hòa cùng giọng hát du dương của anh như cánh hồng cánh hạc…
ở nơi nào đó
bị đóng khung bị cầm giữ dịch chuyển trống rỗng
hy vọng rửa sạch những cú vặn xoắn đập vào ký ức
dối trá hình dáng mù bám dính bên trong nguyên âm
Lao xao đầu tiên của 7
bây giờ người ta không cầm bút để ghi lại những điều mình nghĩ
nên tôi thấy tay mình đổ mực
màu mực không xanh như lá biếc hiên nhà
Khúc J’espère buổi sáng ♦ Khóc…
Con chim đạm bạc đậu buổi sáng
Họa sĩ thất tình vẽ lời thơ
đầy tiếng nhặng
Cookies
Lòng đỏ của quả trứng như những khuôn mặt của trẻ sơ sinh mới vào đời, khi đánh ra trộn lẫn vào đường với sữa nó nhanh chóng tan đi, như con người tan chẩy vào dòng đời, rồi biến mất. Đôi khi tôi tự hỏi: “Ai sẽ làm cookies cho đám tang của mình?”
biển. biến & hiện
chiếc giày đinh cu ba
đóng trên phèn đất mẹ
ngất ngưởng gã râu xồm
1000 năm sóng xóa
thơ, cái còn lại
Trong trời rỗng hay gã trống rỗng
chả biết thế nào mà tóc phai
dang tay chịu đám bụi vu khống
Vẫn như vô tình ♦ Mê muội
Người chỉ vừa cúi xuống thôi sao?
Ta mệt ngất cả trời
Ai khảy dòng suối thiên thai
Solo ♦ Dãy Melody màu trắng
rồi giấc mơ cũng từ biệt đêm để đi tìm buổi sáng
bước chân mòn như chuyện Ngâu muôn đời cứ hẹn gặp
em từ biệt gối từ biệt chăn từ biệt cái ôm mình mỏi rũ
Cuối cùng cũng tới
con bò đến ngày hôm sau mới cười cho câu chuyện ngày hôm trước
còn tôi thì thì đến bây giờ mới khóc
vì em không còn ở trên lưng
Ghi chú lập thể
chòm xóm qui tụ, những nội cảnh, mái nhà, những đường máng xối màu chì, những vật cụ thể
những dạng hình cày xước – những quả đồi – đi-va đầu hói
Con chó Tiệp Khắc
“Ở Tiệp Khắc chắc kinh khủng lắm.”
Ông ta gật đầu – và ngừng ở đó. Bà nhìn khuôn mặt thông minh đầy linh hoạt của ông ta, và nhận ra rằng khuôn mặt ấy khép kín trước mặt bà và bà tự hỏi vì sao vậy. Ngay lúc đó con chó của bà đi vào phòng.
Ngày mù, tôi quẩy rêu xanh là vừa
con mèo nhà hàng xóm bỏ đi 3 ngày, về ngủ mê rơi người xuống đất
con mèo nhà tôi chẳng bỏ đi ngày nào, cứ 0h ngồi liếm đêm
con sói đỉnh núi bên, trăng tròn, lại chằm chằm nhìn xuống vực thẳm
chiều về
nắng tắt chỗ nàng nhưng vẫn ngẩng cao mặt
nàng nói “. . . cảm ơn với câu
chữ
ông gieo vào lòng chắc chắn
Tôi Vui Thú Vì Những Lúc Một Mình
một mình tôi chở bình minh đi
như người tài xế xuyên bang chở hàng hóa nặng nề
nhiều ngày, ngủ gục trên tay lái
khi dụi mắt thức dậy thấy mùa thu đã về
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 2
Không biết Cẩm có tưởng tượng quá đà không, vì lúc chị Châu uốn miệng theo giai điệu, nét mặt chị lạ lùng như vay mượn của ai khác. Hai mắt chị khép hờ. Đôi hàng mi cong rậm tự nhiên nhấp nháy như bộ mày một loài bướm đêm. Gò má chị đổi sắc hồng. Cánh mũi phập phồng lấy hơi.
Lịch sử làng tôi
Tất cả đã sẵn sàng
Có người mang đàn địch
Có người mang thau giặt
Có người mang nồi đồng
Thành phố mới ♦ Tiệc mới
Mỗi sáng mỗi ngày xác chuột chết
vất đầy trên đường phố: Trở thành
bộ mặt văn hoá của thành phố
háu ăn này. Xác những con chuột

New Comments