1
Có một ngày em tan thành gió
Trườn trên vai anh, tóc anh, cổ anh
Em đi trên môi, cười trên cỏ
Em bò qua sông, chắp cho anh đôi cánh
Ánh sáng dùng dằng, mưa nhì nhằng
Mây căm phẫn đen kẻ bội tình
Có một ngày thân thể em là gió
Chẳng có hình hài làm dáng
Làm đêm trong đôi mắt
Làm kinh thành nhốt anh trong khao khát môi em
Gió đắm say linh hồn của nữ thần Venus
Rộng lớn bao trùm thế giới đôi mắt kiến vàng
Anh hiểu
có một ngày anh cũng là gió
trận cuồng phong bắt đầu.
2
Đêm đầu tiên anh chạm vào em
Như chạm vào lửa
Anh ăn mày trên thân thể mùa xuân
Sách vở rụng rơi như lá
Thơ bay về trời
Những lời hứa trôi lổn nhổn
Và một vườn hoa xanh tươi chưa hề có chủ
Chẳng có gốc
Chẳng có đất
Mọc trong linh hồn anh
Yên tĩnh,
Đỏ như môi của lửa.
3
Những ý nghĩ là xác ướp của đêm
Khuất phục em
Cày xới trên cánh đồng của gió
Tiếng hát xâu dài, cột lại trên đám cỏ
Cùng với chim chóc hò khoan
Hướng về đỉnh nhà trời
Nơi không có sắt thép nhiều lời
Anh bú vào sương đêm
Ngước nhìn đôi gò má
Như xa vắng gần kề
Lê thê chậm kể
Thế giới của hoa huệ
Và ý nghĩ
Là hạt sương khuya mơ hồ
Ngày của gió.
.