Trang chính » Sách Mới, Sinh Hoạt Email bài này

Một Chút Tình Quê của nhà văn Hai Trầu Lương Thư Trung

Một Chút Tình Quê
Hai Trầu Lương Thư Trung

mctq-cover

LỜI NÓI ĐẦU

Thưa bạn,

Vốn dĩ tôi chỉ là một người nhà quê nay tuổi đã già, tóc đã bạc nhiều với biết bao gian truân qua sáu bảy chục năm dời đổi trong dòng đời nhưng sao tôi vẫn muốn kể cho bạn nghe về những năm tháng cũ nơi miền quê mà tôi đã từng có những ngày uống nước cỏ, nước phèn với các cánh đồng lúa mùa ngày nào ấy mãi hoài!

Rồi nào là tôi muốn kể cho bạn nghe về cách người xưa lập vườn trồng cây ăn trái vì ngày nay cách trồng cây ăn trái đã khác xưa rất nhiều; cũng như tôi muốn kể cho bạn nghe mùa nước lên hồi xa xưa ấy mà ngày nay mùa nước lên không còn như ngày nào nữa, để thấy lòng tham của con người ngày nay muốn tận dụng hết chất đất nên đã tìm mọi cách ngăn sông đấp bờ đấp đập quanh năm mà không chịu nuôi dưỡng đất như người xưa có những mùa cho đất nghỉ ngơi tắm mát hầu ruộng đồng thêm màu mỡ, hồi phục.

Tôi cũng muốn kể thêm cho bạn nghe qua những mùa màng không lấy gì làm quan trọng như mùa cua ốc, mùa cuốc khoai và trồng kiệu, mùa trồng khóm, mùa ngồi tum và vớt tràm lụt, mùa làm gạch ngói, mùa dựa rơm và đốt đồng vân… vân…, nhưng các mùa màng ấy phần nào mang bạn trở về nhìn ngắm lại nếp sống của dân cư nơi các làng quê thuở thanh bình một thời…

Ngoài ra, tôi cũng muốn kể cho bạn nghe qua vài ngôi chợ cũ, vài bến đò cũ và vài con kinh, con rạch mà có lẽ một đôi lần bạn đã đi qua những kinh rạch ấy, nhưng vì không để ý và có thể bạn không còn nhớ những nơi chồn một thời mình đã để lại vài dấu chân…

Giống như các trang sách về nhà quê của tôi từ trước đến nay, tôi không có ý làm văn chương hay viết truyện bằng cách hư cấu, tưởng tượng bởi lẽ tôi không có đủ khả năng làm những công việc cao siêu ấy; tôi cũng không viết như một thiên biên khảo hay loại địa dư chí mà ở đây chỉ thuần là những hồi ức về một vùng đất, một hoàn cảnh hay một đoạn đời với những nỗi niềm mà tôi đã từng lăn lóc qua những mùa màng nơi các ruộng đồng hồi trước cũng như mấy mươi năm sau này như một chút tình quê để chia sẻ cùng các bạn.

Dĩ nhiên, với tài hèn sức mọn, và nhứt là tôi không phải là một nhà văn, trong khi đời sống nơi các làng quê thì bao la, sinh động biết bao, nên dù mình cẩn thận cách mấy vẫn không làm sao tránh khỏi những sơ sót trên các trang sách này. Vậy xin kính mong sự lượng thứ và chỉ dạy của các bạn đọc cao minh khi đọc gặp phải những sai sót ấy.

Hy vọng bạn cảm thông và đón nhận một chút tình quê này như một niềm hạnh phúc giữa dòng đời luôn luôn bận rộn, tất bật…

Trân trọng,

Hai Trầu-Lương Thư Trung

Houston, ngày 15 tháng 12 năm 2014

 

LỜI BẠT CHO “MỘT CHÚT TÌNH QUÊ”

Có lần trong bài báo của mình, tôi có nhắc rằng, cứ mỗi lần nghe bản nhạc Chiều Tây Đô của nhạc sĩ Lam Phương là lòng tôi lại bâng khuâng một điều gì đó chẳng rõ ràng. Rồi cũng lại nhạc của ông, hễ nghe Khúc Ca Ngày Mùa và Trăng Thanh Bình lại thấy rộn ràng, mường tượng cảnh yên bình của một làng quê một thủa xa xưa. Nhạc sĩ Lam Phương sinh quán ở Rạch Giá miền Tây, có lẽ vậy mà ông mang tiếng tiêu chiều man mác bên dòng sông, mang cánh cò xoải trên đồng lúa vàng, mang tiếng giã gạo đêm trăng, mang con đò xưa bến cũ vào nhạc của mình. Bằng cái tình tự với quê hương. Kẻ hậu bối, sinh ra ở thị thành rồi lớn lên ở thành thị, tôi nào được sống qua những cảnh ấy. Vậy mà lạ! Nghe nhạc hay đọc những trang sách về làng quê, lòng vẫn cứ bồi hồi. Tưởng như mình đã một thời hưởng thú điền viên. Ngỡ như đang nhớ về chuyện xưa. Nên ngồi đây bắt qua dăm chuyện cũ.

Đâu chừng gần hai mươi năm trước, Ban Biên Tập Tạp Chí Văn Học Liên Mạng chúng tôi nhận được những bài viết của một tác giả ký tên Hai Trầu. Người viết ắt phải khác những tác giả là các chuyên viên trẻ và sinh viên đang cộng tác cùng tờ tạp chí liên mạng đầu tiên của người Việt trên không gian ảo buổi sơ khai. Bút danh mộc mạc, lời văn chơn tình, nhưng những bài viết thì cuồn cuộn những uyên thâm về mùa nước nổi, về con cá, hạt lúa, nhánh mạ non, hay hơn nữa là những liên quan đến đời sống, phong tục, tập quán, văn hóa, lịch sử miền Tây. Của một người phải sống nhiều với chúng, phải ôm trọn chút tình quê với mảnh đất của mình. Đọc những bài viết mà lòng cứ bồi hồi, nhiều xúc cảm. Tưởng ngửi được nhánh hoa xoài thoảng hương, thấy đang giăng câu đêm sương, ngó hoa tím lục bình trôi trên sông mùa nước lớn nước ròng… Cái cảm xúc giống như đang nghe những bản nhạc làng quê thanh bình của Lam Phương. Chúng tôi thú vị, trân trọng. Độc giả quý mến, cảm phục. Chẳng biết có mấy độc giả ngoài kia từng sống qua cái thủa ấy hay lớn lên từ vùng sông nước miền Tây, nhưng ắt không ít người như chúng tôi. Như anh em trong Ban Biên Tập của Văn Học Liên Mạng. Ngỡ mình như gắn bó, gần gũi lắm từ những điều anh viết, anh kể.

Thế rồi anh em biết nhau, chúng tôi biết cái tên Lương Thư Trung từ đó. Quen thêm một người anh văn nghệ. Tài hoa mà lặng lẽ, uyên bác lại khiêm cung, thâm trầm nhưng chơn tình. Những cuốn sách về làng quê của anh lần lượt ra đời. Hết Bến Bờ Còn Lại, Tình Thầy Trò, Lá Thư Kinh Xáng, Mùa Màng Ngày Cũ, đến Một Chút Tình Quê này. Lần nào anh cũng nhẹ nhàng, khiêm cung, "chẳng làm văn chương, không là biên khảo, đừng nghĩ địa dư chí". Nhưng ngồi đọc, thấy mình học thêm biết bao điều lạ lẫm. Thấy được đi đó, ghé đây. Thấy đời sống ý vị với những lời tâm tình. Không chỉ biết những mùa làm gạch, mùa trồng mía ép đường, mùa ngồi tom, mùa cua ốc… ra sao, mà còn bắt gặp những điều làm mình ngẫm nghĩ thêm về ý nghĩa đời sống này qua lời anh khơi gợi: " Biết lấy cái cực làm vui, lấy cái nghèo làm đủ, lấy cái trời cho làm của ngon cho mình cũng là cách biết hưởng đời sống “an bần lạc đạo” qua những mùa cua ốc với hương đồng cỏ nội dạt dào rồi vậy!". Lấy cái tâm đạo này mà áp dụng vào đời sống đa đoan tất bật bây giờ, ắt vẫn còn tân.

Anh quen biết, quảng giao cùng nhiều văn nghệ sĩ. Nhưng anh vẫn gởi thư, ưu ái cho tôi được viết dăm dòng giới thiệu về cuốn "Một Chút Tình Quê" này. Anh bảo "để giữ kỷ niệm với anh em mình". Vâng! Tôi nhận lời. Anh không làm văn chương. Tôi chẳng là văn sĩ. Nên tôi viết bằng tâm tình của một người em văn nghệ. Bằng sự cảm nhận về chút tình quê anh gởi lại cho mai hậu. Hay hơn hết, bằng sự trân trọng của một người của thế hệ tiếp nối trước những giá trị văn hóa mà anh chắt lọc, gìn giữ. Nhưng dẫu có bằng điều gì, thì tôi vẫn tin rằng, bạn sinh ra rồi lớn lên, hay từng ít nhiều từng sống qua cái miền sông nước miền Tây ấy. Một buổi chiều mưa đừng để cái đa đoan đời sống khuấy động, ngồi đọc những điều quen thuộc, gần gũi. Nghe nhắc về Sa Đéc, Cao Lãnh, Long Xuyên, Châu Đốc, về sông Tiền sông Hậu của mình. Có khi lòng lại bồi hồi, rưng rưng mà hồi tưởng quê xưa.

Dallas, Tháng Ba 2015

Đinh Yên Thảo

bài đã đăng của Lương Thư Trung


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

  • Dau Le says:

    Anh Hai Trầu,
    Xin chỉ cách mua sách mới của anh và xin có chử ký của tác giả.
    Xin gởi mail riêng cho tiện mọi đường cho tác giả và nhà xuất bản.
    Mấy tháng trước có mail hỏi nhưng không được trả lới. LTĐ

  • hai trầu says:

    Kính chào BBT/Da Màu và nhà văn Phùng Nguyễn,

    Tôi xin chân thành cảm ơn BBT/Da Màu và nhà văn Phùng Nguyễn đã giới thiệu MCTQ với bạn đọc và chuyển thơ đến ban đọc Jenny Nguyễn.
    Kính chúc quý vị nhiều may mắn, an vui, hạnh phúc.

    Trân trọng,
    HT

    Mến chào cháu Jenny Nguyễn,

    Chú đọc những chia sẻ cảm tưởng của cháu về các địa danh miền sông nước phương Nam mà cháu có lần đã đi qua, chú rất vui kèm với nỗi xúc động, bồi hồi…
    Chú có viết thơ riêng cho cháu về việc cháu hỏi thăm sách và đã nhờ BBT/Da Màu chuyển đến cháu. Thành that cảm ơn cháu rất nhiều.

    Mến chúc cháu vạn sự như ý.

    Thân mến,
    Hai Trầu

  • Jenny Nguyễn says:

    Thưa Bác Hai Trầu, con được biết Bác bên trang nhà thơ Du Tử Lê (dutule.com) và trang Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc (dohongngoc.com).Con ngưỡng mộ cách viết của Bác. Văn chương Bác viết thật gần gủi, dí dỏm, chân chất và rặt giọng miền sông nước Nam Bộ. Con cũng người miền Tây, những địa danh Bác nêu con đều đã có lần ghé qua. Cảnh sông nước,ruộng đồng, chợ nổi, bến xe đò, bến phà …. Lúc nhỏ con từ Sài Gòn theo Mẹ về thăm Nội ở Mỹ Đức Châu Đốc, thăm Ngoại ở Cần Thơ, thăm các dì ở Kế Sách, Sa Đéc con thường đứng như trời trồng trước các cây cầu khỉ, chân cẳng thì không biết bám đất bùn té hoài hà Bác, có lần con từ Vĩnh Châu về Cần Thơ đi bằng ghe thuyền lại bị mắc cạn ở gần khúc sông Cổ Cò… Một Chút Tình Quê chỉ đọc tựa đề bao kỷ niệm ùa về như mới hôm qua vậy Bác ơi.

    Con muốn đọc Một Chút Tình Quê của Bác.
    Thì con phải liên lạc như thế nào? Bác đã có gửi nhà Sách nào bên California chưa và nếu có xin phép Bác cho con biết địa chỉ luôn ạ. Con cảm ơn Bác rất nhiều.

    Kính Chúc Bác luôn bằng an và mạnh giỏi.

    Con Jenny Nguyễn

  • hai trầu says:

    Kính chào anh “Trai Già Quảng Nam”,

    Xin chân thành cảm ơn anh có lời nhận xét đầy khích lệ dành cho Hai Trầu, một người nhà quê hơi già quá mạng này. Là một anh “Trai Già” nơi đất “Quảng Nam” nhưng anh có lòng quý mến với “đất đồng sông nước Phương Nam” thì còn gì quý báu cho bằng. Những mong có dịp nào thuận tiên kính mời anh ghé ngang qua kinh xáng Bốn Tổng (Núi Sập, Long Xuyên), xin được nâng ly cùng anh với vài con khô cá sặt nướng lửa than củi gốc dừa như “một chút tình quê” đa tạ tấm lòng của anh dành cho HT và vùng sông nước nơi nầy vậy!

    Kính chúc anh và gia đình ngoài ấy luôn an lạc.

    Kính thư,
    Hai Trầu

    Kinh xáng Bốn Tổng, ngày 21 tháng 8 năm 2015

  • Trai già Quảng Nam says:

    Anh Hai Trầu đích thiệt là một nhà văn của đất đồng sông nước phương Nam biên viễn dù anh không bao giờ tự nhận mình là nhà văn .Tôi là dân Quảng Nam chưa bao giờ được đặt chân đến miền Tây sông nước .Đọc các tập văn của anh như Lá thư từ Kênh Xáng ,Bến bờ còn lại,và bây giờ Một chút tình quê tôi thấy những cảnh và người Rach Giá , Sa Đéc, Cao Lãnh, Long Xuyên, Châu Đốc, sông Tiền sông Hậu… vừa xa lạ vừa thân thuộc biết bao .Cám ơn nhà văn Lương Thư Trung bằng những câu văn hồn hậu ,chân thực (mà vẫn rất rất hậu hiện đại ) đã khơi mở ,khuấy động,chút lòng cố quận của ai đó lưu lãng xứ người “Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại”.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)