Người làm thơ xưa cần có
giọng điệu điều này tôi biết
khi thầy dạy văn chương tại
chức la tôi ngu nhưng bạn
tôi là xếp lại có giọng
điệu khác ngày nào hai đứa
thả diều bắt bướm chìm thuyền
trên bến Đò Ngang cả làng
ra cứu giọng điệu chẳng phải
gió thầm thì mà mát lòng
thiếu nữ ngây ngất đám nịnh
thần thu phục nhân tâm làm
tôi choáng váng chẳng dám đến
gần sợ có khi tay cận
thần hiểu nhầm bà con hiểu
nhầm người làm thơ bây giờ
không cần giọng điệu bạn tôi
không phải nhà giọng điệu học
nhưng hôm nay luyện giọng như
luyện ngữ âm dù quên từ
vựng học cú pháp học ngữ
nghĩa học người làm thơ xưa
cần giọng điệu bạn tôi là
xếp giọng điệu là việc đầu
tiên tiền đâu nhưng có lẽ
chẳng biết sự thật có đúng
giọng điệu Việt hay vay mượn
từ ngôn ngữ khác người khác?
Một người muốn lên ghế phải đẩy
một người xuống ghế phải đốt nhang
để cầu nguyện và hẳn phải có
phù thủy chỉ bảo hạ ghế thế
nào cho hợp lý nhưng dù có
nôn nóng thèm thuồng như cơn đói
bốn mươi lăm cũng không thể là
một thứ văn hóa tân hình thức
trong thời buổi không thể quốc hữu
hóa tài sản do vậy chiếc ghế
không thể là một giỏ tiền mà
là một công cụ một cỗ máy
nhiệt tình đẻ ra trứng gà trứng
vịt lúa và cái gì bạn muốn
ngay cả con nhí khuynh thành nghiêng
nước vẫn có nhưng mọi thứ cũng
chỉ là sắp đặt cũng là bàn
tay có ngón cái ngắn có đốt
một tròn to như hòn bi luôn
luôn để vào lòng bàn tay với
các ngón khác trơn tru bóng nhẫy
mỗi một người muốn lên ghế chẳng
thương tiếc ghê tay đào bới nhưng
cũng chỉ là trò đùa nghịch đời
thường trên nghĩa trang nhang khói mà
thôi…
2009
.
“…bà con hiểu nhầm người làm thơ bây giờ không cần giọng điệu…” Tôi rất thích giọng điệu của Bùi Minh Vũ qua những bài thơ trên Da Màu
Thú thật, tôi đọc không hết đoạn 2 của bài 1, “sorry for telling the truth”
Most great and true poets are playful.
Nguyen, DucTung.
Phá tan một “sự tín cẩn” — vào một nghệ thuật hay vào bất cứ cái gì — xem chừng là điều mà người nghệ sĩ rất muốn làm, dù thành công hay không. Nếu người đọc chọn đọc để củng cố “sự tín cẩn” riêng, ấy là một chủ kiến đầy giới hạn. Đọc được cái gì nó làm mình kinh ngạc, không rõ phải đặt định nó ở đâu trong tâm tưởng mình, thì mới thú chứ!
Kính.
Những câu chữ ngô nghê tệ hại như thế này gọi là thơ hay sao hở Da Màu ? Tôi không nói về tư tưởng hay cấu tứ. Tôi muốn nói về hình thức. Tân hình thức hay Hậu hiện đại không phải như vậy. Người cầm bút không tự bẻ gãy được tâm tưởng mình, phải nhờ đến cái lên dòng xuống dòng hỗn mang một cách kỳ cục. Bùi Minh Vũ này, nếu đem so với Bùi Chát hay Lý Đợi, quả là đã góp phần làm cho sự tín cẩn vào một thứ nghệ thuật gọi là thơ bị hiểu lầm. Biên giới của một nghệ sĩ và 1 kẻ điên, thật không dễ phân biệt. Nếu muốn phân biệt, có lẽ Da Màu thân yêu của chúng ta đang làm rất tốt công việc này.
Cảm ơn !