Nhợt nhạt bàn tay sông nhiều ngón gãy
bàng bạc sóng chiều tím môi
thi thể mùa thu trôi qua nắng cháy
dư âm rách tươm tấm áo cời
Tôi ghé thăm nỗi nhớ ngập tràn
băng qua lối đi già nua vọt vàng cỏ cú
con ong mở cánh hư vô bàng hoàng
mỏng toanh một lời mớ ngủ
Hàng loạt chiếc lá khô diễu hành qua bờ vực đất đai
chòng chành hơi thở chiếc bóng
tiên đoán về một ngày mai
bình minh hát trên búp nõn sương mọng
Trả lại dư âm
ngôi nhà ký ức đồ sộ
giữa gió trời xa xăm
mầm sông trở mình trong lòng khư mộ…
Những chuỗi hoang vu kéo qua một đêm mất ngủ
Con dế hát bài trùng ca vang âm trong kẽ gạch vỡ
Sự thì thào của một con sông
chưa nói hết huyền diệu của rằm
Đêm khai sinh tượng đá
Những ánh đèn công viên đỏ lòm trên bàn tay lá
Những tia sáng se thắt tầm nhìn
Cong lại như cơn sốt dã man
Xoáy vào nhịp thở nhựa cây
Thì ra sự cô đơn mang dòng máu dã thú
Xé tiếng thở dài thành trăm mảnh
Hàng loạt tiếng cười sủi bọt trong ly
Như đùa với tràn trề bực dọc
Vạt mắt rêu xanh như mặt trăng cũ kỹ
Cũ đến ngàn lần nên mãi mãi là rêu
Đàn chuột dôi ra những chấm đen hỗn loạn
sau tiếng gạch vỡ
Gặm cái bóng liêu xiêu…
.