tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Thơ của Julio Cortazár không mấy liên quan đến Magic Realism, cũng tương tựa như thơ của Jorge Luis Borges, đa số trầm tư với những vấn nạn siêu hình; thơ Cortázar nhẹ nhàng hơn, đi sát đời sống hơn và kỳ lạ hơn. Những tượng trưng trong thơ ông thường gây nên sự ngạc nhiên
PVVH là một trao đổi hai chiều giữa người hỏi và người đáp. Nó là một cuộc nói chuyện trí tuệ cần có sự đầu tư tinh thần và khả năng mẫn cảm văn chương của người đưa ra câu hỏi. Nó cho công chúng đọc cơ hội tham gia vào một hay nhiều cách đọc
cấn thai. chạy mẹ vô buồng
hỏi thăm mụ vợ còn đương nghén. thèm
đẻ thằng cu tí thông minh
những ậm ừ, riu ríu lui về
tư thế con mồi mắc bẫy
các nhún nhẩy lên bờ kè
tai mọi người không thoát ý răn đe
tôi bắt đầu một ý nghĩ về câu truyện, nhưng chưa có một nhân vật nào. Tôi trầm ngâm một ý tưởng kỳ lạ: chuyện gì đó sẽ xảy ra trong căn nhà ở miền thôn dã, để coi…tôi rất trọng hình ảnh khi viết, tôi thấy toàn bộ và thấy mọi chi tiết. Thế thì, tôi thấy căn nhà ở thôn quê và rồi, bất chợt, bắt đầu tạo ra vị trí cho các nhân vật.
người lính mang gươm lao vào cố sử
cọc nhọn vót chờ Bạch Đằng giang
ta vẫn yêu với tình yêu năm cũ
em vẫn yêu
Những dị tật bám víu linh hồn tình yêu
Còn sót lại của buổi hoàng hôn ân ái
Mưa là tiếng cầu cứu của em
Nghe như kinh thành trôi trong trái tim
Với tôi, văn chương là một hình thức để chơi. Nhưng tôi luôn luôn nói thêm, có hai tầng lớp để chơi: Ví dụ, môn đấu banh bầu dục (football), căn bản là một trò chơi, nhưng trên nữa là trò chơi rất sâu sắc và nghiêm túc.
Giấc đá lửa ngủ vùi vách núi
Không nguôi lòng.đắm đuối.thủa cầm hương
Chim nhễu bóng.vành trăng.khuya khoắt gọi
Giọng u hờn.vòi vọi.liếp tầm dương!
Mặt trăng treo đỉnh đồi
Vỡ ra từng mảnh sáng huyền diệu
Nhuộm vàng căn phòng, góc phố, con đường
Và cả gương mặt em đằm thắm
thật vô cùng khó khăn để giải thích thẳng thừng với mọi người là thỉnh thoảng anh lại nôn ra một con thỏ nhỏ. Và vì chuyện này luôn xảy ra khi anh chỉ có một mình, nên anh giữ kín sự việc cho riêng anh như biết bao yếu đuối sâu kín mà con người luôn giấu nhẹm
linh hồn từng có lần thả trôi ra biển chẳng hề định vị
tôi vẫn chưa thể trói chặt được tôi
qua 5 tiểu bang 7 thành phố
nên đời mãi lưu lạc
Khách quen của cửa hàng, là anh đây, kẻ luôn mua một bóng với mỗi hàng. Bà cô trông quán cằn nhằn, mỉa anh quái gở vì luôn mua một bóng đèn trong khi hôm sau lại đến mua. Anh chẳng túng đến mức chỉ mua được một bóng. Để rửa oan rằng mình không quá bủn xỉn, anh đã lôi hết tiền trong ví,
Khi tôi khởi sự viết, chính là mở đầu. Tôi không quyết định câu truyện sẽ khởi đầu như vậy. Nói đơn giản là khởi đầu nơi đó và tiếp tục. Thông thường tôi cũng không có ý rõ ràng về kết cuộc. Tôi chưa biết toàn thể chuyện gì sẽ xảy ra.
bật thức lúc 2:18 am. nghĩa là còn 1 tiếng 42 phút nữa, tôi mới chia tay đêm một cách chính thức.
một cách chính thức, tôi sẽ đi tìm, như mọi ngày…
thời gian thinh lặng bao điều bí mật
sự vỡ máu từ mầm trí tưởng
những cú pháp mở mắt trong ngọn đèn đã tắt
con chữ hoài nghi về thiên đường
Đấy là dòng sông bao quanh xóm cù lao, chẳng rõ từ bao giờ nước bị ô nhiễm đủ thứ phế thải của thành phố, ứ đọng trên lớp bùn dưới lòng của nó, trở thành một dòng sông đen, như Lý đặt tên cho truyện ngắn của anh viết về dòng sông này.
Gởi các bạn một tấm hình nối dài khung cảnh Christmas Eve Mt Waverley, lần này hình chẳng của tôi chụp, mà của một bà mẹ trẻ, cư dân của thành phố
chấm. chấm. chấm. thơ. nhiều chấm quá
[ngừng. ngừng. nuốt vội. một cơn ho]
đời ai. đi qua. không xuống dòng
không thấy. thiệt tình. đương. thui chột
Chúng ta lầm lũi đi miết trên một conđường
đi một mình không có em bên cạnh thì rất buồn
đi một mình có em bên cạnh càng buồn hơn
Đám tang tôi nhiều bạn rượu đi qua
Vài cô gái đọc thơ tôi buồn ngân ngấn nước
Người bạn núi
vác đến ché rượu cần
Mấy năm gần đây, hình tượng Khổng Tử không còn nằm trong bóng tối và bụi bặm của quên lãng, mà được lôi ra, đánh bóng, đặt lên những cái bục mới toanh trong những viện Khổng Tử mới toanh đã, đang và sẽ được xây khắp thế giới.
Họ nhận những chiếc bóng lướt qua và đẽo tạc
bộ mặt của nàng theo kiểu điên rồ
thác lửa chảy trong những đôi tay sạm
nơi bạn buộc đứng im
chìa ngực cho người ta bắn
và đồng loại đang hoan hỉ nâng cốc chúc mừng
những cánh cửa khác lần lượt mở
Tôi đã và đang cầm miếng bánh trong tay, vui thích lẫn chút ngạo mạn của kẻ chinh phục (dù là kẻ chinh phục ngồi đợi dưới cây sung), và không ai thách đố quyền sở hữu miếng bánh của tôi. Tuyệt vời hơn nữa, ít nhất là ngay bây giờ, miếng bánh hoàn toàn thuộc về tôi vì miếng bánh muốn thuộc về tôi.
Những cánh uất kim hương đầu bao giờ cũng bị hiểu lầm
không như hồng nhung,
hay anh đào.
New Comments