tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
vẽ thanh roi cày thành kiếm sắc
dắt người bỏ ruộng sang sông
tráng sĩ hề
nhất khứ bất phục phản
xương máu tràn lan những cánh đồng
Long và Tiên đều là sinh viên những trường lăng nhăng. Bỗng nhiên, nhờ ngoại hình được chọn vào đội hình diễu hành nhân kỷ niệm to. Long trong đội ngũ trí thức, nhân sĩ. Tiên trong đội ngũ văn nghệ sỹ.
cái chum đỏ chuyên dùng
úp đậy vào giấc ngủ
giấc ngủ úp vào nỗi khắc khoải
cái chum đỏ
không bao giờ úp vừa nỗi khắc khoải
xưa:
chiêng cồng đánh
đuổi
thú (không lạ) đại ngàn
nay:
ngàn đại thú (lạ) đuổi
đánh
cồng chiêng
tôi nói “thử
cứ hiểu đây chuyện bịa
đặt- của thi ca- nhé
hãy tin tôi
mọi con rối đều cấn thai được
trên dòng sử việt
Nhưng thật ra tôi đã đủ lớn từ lúc mười một.
Mười hai tuổi, tự biết nhận ra Bộc Ðền là cái nhà chứa đĩ công khai để phục vụ cho lính Pháp mà mẹ tôi và những người lớn đã tránh né không muốn giải thích với bọn con nít chúng tôi.
không son phấn nào tô điểm lại được nữa
những vết nhăn là những núi đồi bị nham thạch tấn công
thung lũng loang lở nỗi tiếc hối không thể hàn gắn
tôi như đêm lần mò mở cửa sổ nhìn trời
Người đàn ông vô danh đã từng bị tây thực dân tra tấn đến bất lực rồi thả ra, lần thứ hai năm ông ta 75 tuổi , ông lại bị công an ta bắt nhốt một lần nữa vì đã nói lời xúc phạm lãnh tụ. Ông qua đời ngay sau khi được thả ra. Trước khi thả, công an buộc người bảo lãnh (bà vợ già) phải viết tờ kiểm điểm
tôi biết trong trí nhớ lởm chởm của núi
ý nghĩ về ngày tàn sau cùng đã va vào lửa
người cha canh tác trên mái đầu nguyên thủy
như cánh buồm chờ thủy triều hờn căm dâng lên
những đứa con nhân mã dựng máu cuốn tan ảo ảnh
những đứa con tiên cá kích thích cơn khát bất tận
Mỗi người vác một cái thang và bắt đầu leo (…)
Làm một cái thang, vác trên vai và leo nóc là điều hay nhất mà lũ chúng tôi kiên trì suốt thời gian qua. Họ có hỏi tôi về lý do tôi leo nóc và tôi ỡm ờ mãi. Bí mật của tôi là thế.
Thức giấc với ý nghĩ những con cá đã lìa đi mất
Người lao công vừa đổ sạch giấc mơ tôi
hủy tích một niềm bí mật.
Để xoá đi mặc cảm tội lỗi và những ác nghiệt của mình, dù chỉ trong suy nghĩ thoáng qua hay những hành động có lúc bột phát, một cặp vợ chồng nọ, làm sẵn một cái hòm dài tầm 2m, chiều rộng 1m
Biết Tập Cận Bình sắp sang, và có cuộc nói chuyện trước các ông nghị, Long tức tốc thâu đêm làm ra một đôi giày vô cùng sang trọng, đẳng cấp ngoại giao quốc tế. Điểm mà Long tập trung bao công phu đó là khi ném giầy phải bay đi được xa nhất có thể.
Khi em tưởng thẳng là cong
Khi tôi tưởng ruột rà trong ruột rà
Khi vui quấn quít đàn bà
Khi buồn tằng tịu yêu ma đỡ buồn
Với khuynh hướng là một tạp chí văn chương, thay vì là một tờ báo chuyên về mặt thông tin hàng ngày, Ban Biên Tập nhận thấy rằng một văn bản trang trọng, với những chú thích cặn kẽ về nội dung, sau khi đã thông qua quá trình biên tập và kiểm chứng, sẽ hữu ích cho độc giả hơn là cách phổ biến bản di cảo như một nhu cầu tin tức.
-Thưa thầy, dã tràng khác “kẻ lạ”. “Kẻ lạ đang xe cát biển đông”, nó đắp lên để không cho sóng đánh. Còn dã tràng xe cát, lại bị sóng đánh tan tành. “Kẻ lạ” không phải là dã tràng. Nó…
“Kỹ sư tâm hồn” nhanh chóng trả lời trước khi chuyển qua đề mục khác:
-Vì sao kêu là “kẻ lạ”? Này, các em hãy nhớ: Cái gì “lạ” thì không thể biết. Và đã không biết thì đừng nên nói tới. Nói, là vô trách nhiệm.
Rembrandt biết rõ điều này—cái sườn bò xẻ toang của hắn phải chăng chính là một thằng ở hang?
Cũng là Kytô nữa, dĩ nhiên, nhưng giống hơn cả là một thằng ở hang như chúng ta của một thuở không còn.
“Nơi đây tôi chờ
Nơi kia anh chờ
Trong căn nhà nhỏ
Mẹ cũng ngồi chờ”
chờ bốn mười năm ly tán
anh lính chết với đạn quân Tàu không ai dám nhắc
chờ nhìn quê hương thối hoắc
Tầng bốn dòng nước tinh khiết bị chặn từ Tây Tạng
ác độc mong trị vì
tràn bờ ý thức chảy ngược lại bên trên chớp bể mưa nguồn
thình lình, một tiếng hét thất thanh phát ra, người đứng khom lưng lôi mạnh ra vật gì đen nhẻm bết bê máu đỏ đầm đìa, quăng đánh phịch vật nọ cho một người áo trắng đứng cạnh ôm xốc nó đi ra. Người đứng ngồi phịch xuống cái ghế gần đó, thở dốc. Và tôi rùng rợn lần đầu nhận ra đó là một ca đẻ
Siêu âm 4 chiều, cho tình yêu
vào sâu nội thất của trái tim
để thấy sự khác biệt tinh tế giữa ngày
và đêm
sự kết hợp của linh hồn
và bạn nhận ra rằng tình yêu là không chỉ là một mong muốn
Công trình nghiên cứu của Long bị Tuyên Giáo tuyên bố là vô giá trị. Bạn bè trong giới một số thương xót nói bọn khốn đã cướp công Long, số khác tỉnh táo nói Long chỉ phát hiện ra cái người khác đã phát minh.
Trong Đại hội Thế giới về Gia đình (2015), Giáo Hoàng Francis tuyên bố: “Tín hữu Thiên Chúa Giáo không được miễn trừ trước các thay đổi trong thời đại của mình …. Không được miễn trừ trước các thay đổi của thời đại, nghĩa là Giáo Hội cũng phải thay đổi cho hợp thời. Không thay đổi kịp, sẽ lâm vào tình trạng lạc hậu, trước khi bị đào thải.
Nỗ lực chống lại sự tự đào thải đôi khi lấp lánh ánh lửa của cơn mê sảng cuồng sát tập thể vốn đã được điều kiện hoá để trở thành một tập quán khó đổi vì cần thiết cho cả hai phía từ trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn cũ, giờ đây đã được nhóm lên leo lét trong những cõi lòng già.
Chúng ta cùng lên đồng.
bắn đạn bạc xuyên qua cánh hoa mỏng tựa giấy tro
dẫn dắt một chiếc la bàn lạc đường về đúng hướng bằng một chuỗi câu hỏi
cải tử đất chết theo thời gian với một cái xẻng thủng bị thương
làm nứt một cái lư bằng ý chí
nhổ gai khỏi những con mắt đờ đẫn
mũi nhọn lời xin lỗi
making silver bullets pass through ash-thin petals,
leading a lost compass back on its track with a string of questions
resurrecting timeworn earth with a punctured shovel
cracking open an urn with will
picking thorns out of glassy eyes
the pinpoint of apologies
Vào một ngày quan trọng hàng đầu trong cuộc đời giảng đạo, Đức Giê Su, trên lưng lừa mượn tạm của dân làng, cùng các môn đệ tiến vào thành Jerusalem – đây là dịp duy nhất Ngài không di chuyển bằng đôi chân của mình. Nhưng qua hàng ngàn năm, các vị Giáo Hoàng có lệ ngồi trên kiệu như vua chúa ….
Hắn tin về những lời nguyền từ các hầm mộ, nhưng hoàn toàn không tin lời tổ tiên hắn viết để lại rằng rồi đây dân tộc hắn sẽ trở thành nô lệ.
Nơi người nông nô nai lưng dưới nắng cháy để cố trồng những giống cây bất tử, ngày nào cũng có kẻ đã gục chết.
người ta dỡ bỏ cả ngôi nhà từng che chở tôi và em trong những tháng năm những kẻ lạ mặt luôn rình rập chúng ta
tôi gom nhặt chữ nghĩa của thuở trước để kết nối cho xong bài hát buổi sáng của người gieo hạt
em ngồi chờ nghe tiếng còi chuyến tàu khuya trở về phố biển
New Comments