Ngu Yên tuyển dịch
Thơ của Julio Cortazár không mấy liên quan đến Magic Realism, cũng tương tựa như thơ của Jorge Luis Borges, đa số trầm tư với những vấn nạn siêu hình; thơ Cortázar nhẹ nhàng hơn, đi sát đời sống hơn và kỳ lạ hơn. Những tượng trưng trong thơ ông thường gây nên sự ngạc nhiên vì tứ thơ nổi bật những dị biệt và mới lạ. Thơ của ông phần lớn chưa được dịch ra ngoại ngữ, cùng chung số phận với thơ của Borges, vì cả hai ông được biết đến qua phong trào Magic Realism trong truyện và tiểu thuyết. Thơ của cả hai đều không mấy mang hình ảnh hoặc tứ thơ, tứ truyện thơ có tính kỳ quái; có lẽ vì vậy mà các nhà phê bình ít đề cập và dịch thuật không mấy quan tâm.
Có thể, ở một nơi nào đó trên địa cầu, có những nhà thơ bước chân vào lãnh địa Magic Realism, nhưng đến nay, vẫn chưa thấy xuất hiện trên văn đàn thế giới. Có lẽ, cần phải có thời gian hoặc tài năng vượt trội và may mắn.
Sau đây là vài bài thơ tuyển của Julio Cortázar.
1. Mối Tình Phù Phiếm
Ô, thật là ngọt dịu
dìu tôi lên giường mơ
nơi hương tình mê mải,
ngón tay nàng vờn trên thịt da
dẫn hồn gặp nụ hôn, hồi hộp
cho môi cong đốt lửa liên hoàn
lửa từ tốn nhen dần kích động
điệu nhịp nhàng tăng ngọn bập bùng
đan đôi ta cuồng xoay sấm sét
tỉnh mê trong bão khói chập chờn
( Rồi, tại sao
trong tim điều còn lại
chỉ lịm dần vào đống tro tàn
không giả biệt, phải chăng là kinh ngạc
khi vô tình tay rời bỏ bàn tay? )
2. Xin Em Thoát Ly Công Sở
( Lá Thư Tình)
Tất cả những điều anh xin em
cho cùng đều bé nhỏ
rốt cuộc rồi, chỉ có thế thôi,
như chó lang thang, như ngọn đồi,
chuyện hàng ngày, nhàm không đáng kể
dáng điệu, tóc dài, đôi núm ngọt ngào,
và mùi hương em mang trên thân thể,
kể cả bất cứ điều gì em nói,
dù hài lòng hay phản đối anh,
vì yêu em anh chỉ đòi hỏi
những điều rất nhỏ nhoi.
Xin nhìn tận hồn anh sâu kín
yêu bất cần áp lực mai sau,
để tiếng thét em gào ngay tận mặt
chủ nhiệm văn phòng [ thành tiếng thoát ly ],
Rồi hoan lạc đôi ta sáng tác
dấu mới đời tự do.
3. Đọc Như Một Câu Hỏi
Anh đã thấy
thật sự đã thấy
tuyết những ngôi sao lộng lẫy lướt gió bay
Anh đã sờ
thật sự đã sờ
đĩa bánh khuôn mặt đàn bà yêu quá đổi
Anh đã sống
như bị đập vào trán
ánh chớp rụng rơi hổn hển cánh bay
Anh đã biết
tận cùng lỗ chân lông đã biết
đôi mắt bàn tay giới tính trái tim mềm
cần vứt bỏ
cần khóc than
cần tái tạo từ đầu
4. Bài Thơ (2)
Trôi nổi với đàn ong
trong gió bị vây bởi trống không
tôi sống như cành tạm,
giữa kẻ thù mỉm cười
tay tôi đan huyền thoại,
sáng tạo thế giới chói lòa,
giương buồm ra khơi.
5. Bolero
Huyền ảo là gì trong tưởng tượng
Anh hứa cho em tất cả, hoan lạc và tình yêu,
hành trình, trò chơi và âm nhạc.
Đương nhiên, chuyện như thế này:
những gì anh có sẽ cho em tất cả, thật vậy,
nhưng không đầy lòng em
như những gì em có
cũng không đủ cho anh.
Vì vậy, đôi ta không bao giờ
thành uyên ương hoàn hảo, bưu thiếp,
nếu không thể bằng lòng
chỉ có trong số học
hai bằng một cộng một.
Trên tấm bưu thiếp này
viết:
Em mãi mãi là gương soi của tôi,
nghĩa là, muốn thấy tôi phải nhìn vào em.
Và đoạn sau đây:
Bộ máy khổ đau chạy chậm rãi
xoay ngược những bánh quay
thân xác rời khỏi gối,
bỏ khăn giường, xa môi hôn
đứng trước gương tự hỏi
mỗi câu cho chính mình
không còn nhìn nhau nữa
không trần truồng cho nhau
anh hết yêu em rồi,
em yêu dấu.
Bản gốc:
1. Elbreve Amor
Con qué tersa dulzura
me levanta del lecho en que soñaba
profundas plantaciones perfumadas,
me pasea los dedos por la piel y me dibuja
en le espacio, en vilo, hasta que el beso
se posa curvo y recurrente
para que a fuego lento empiece
la danza cadenciosa de la hoguera
tejiédose en ráfagas, en hélices,
ir y venir de un huracán de humo-
(¿Por qué, después,
lo que queda de mí
es sólo un anegarse entre las cenizas
sin un adiós, sin nada más que el gesto
de liberar las manos ?
2. Una carta de amor
Todo lo que de vos quisiera
es tan poco en el fondo
porque en el fondo es todo,
como un perro que pasa, una colina,
esas cosas de nada, cotidianas,
espiga y cabellera y dos terrones,
el olor de tu cuerpo,
lo que decís de cualquier cosa,
conmigo o contra mía,
todo eso es tan poco,
yo lo quiero de vos porque te quiero.
Que mires más allá de mí,
que me ames con violenta prescindencia
del mañana, que el grito
de tu entrega se estrelle
en la cara de un jefe de oficina,
y que el placer que juntos inventamos
sea otro signo de la libertad.
3. Para leer en forma interrogativa
Has visto
verdaderamente has visto
la nieve los astros los pasos afelpados de la brisa
Has tocado
de verdad has tocado
el plato el pan la cara de esa mujer que tanto amás
Has vivido
como un golpe en la frente
el instante el jadeo la caída la fuga
Has sabido
con cada poro de la piel sabido
que tus ojos tus manos tu sexo tu blando corazón
había que tirarlos
había que llorarlos
había que inventarlos otra vez.
4. Poema 2
Empapado de abejas
en el viento asediado de vacío
vivo como una rama,
y en medio de enemigos sonrientes
mis manos tejen la leyenda,
crean el mundo espléndido,
esa vela tendida.
5. Bolero
Qué vanidad imaginar
que puedo darte todo, el amor y la dicha,
itinerarios, música, juguetes.
Es cierto que es así:
todo lo mío te lo doy, es cierto,
pero todo lo mío no te basta
como a mí no me basta que me des
todo lo tuyo.
Por eso no seremos nunca
la pareja perfecta, la tarjeta postal,
si no somos capaces de aceptar
que sólo en la aritmética
el dos nace del uno más el uno.
Por ahí un papelito
que solamente dice:
Siempre fuiste mi espejo,
quiero decir que para verme tenía que mirarte.
Y este fragmento:
La lenta máquina del desamor
los engranajes del reflujo
los cuerpos que abandonan las almohadas
las sábanas los besos
y de pie ante el espejo interrogándose
cada uno a sí mismo
ya no mirándose entre ellos
ya no desnudos para el otro
ya no te amo,
mi amor.